ba

Cảm ơn con trai về bài văn của con!

Cảm ơn con trai về bài văn của con!

Không khí gia đình luôn không được vui. Bây giờ gia đình cháu đang cần nhiều tiền để phẫu thuật cho mẹ cháu. Bố cháu bảo phải bán nhà để chữa bệnh cho mẹ. Cháu ước gì mình giúp được Bố mẹ để gia đình vui vẻ hạnh phúc.

Cảm ơn con trai về bài văn của con!

Cảm ơn con trai về bài văn của con!

“Bố ơi, con có một bài văn tự cảm thụ là “em hãy viết về một giấc mơ với ba điều ước”. Bố giúp con với?”. Bố bảo: “Con xem ti vi, vào mạng máy tính rồi con thấy cuộc sống hiện nay có điều gì con thấy phải suy nghĩ; con xem trong việc học tập ở trường con có những điều gì cần mơ ước; con xem trong cuộc sống hàng ngày tại gia đình của mình có điều gì con suy nghĩ, mơ ước con hãy tự viết ra một cách thật thà nhất, năm nay con 9 tuổi, gần sang tuổi 10, bố tin là con sẽ làm được!”.

Sau 2 ngày, đêm hôm qua con đã viết xong, học thuộc và đọc cho Bố mẹ nghe như sau:

“Hôm qua, em có một giấc mơ rất đặc biệt, em xin kể lại như sau:

Em đang ở nhà một mình, trong phòng học, bố em đi làm, mẹ em vào Viện. Em rất buồn và khóc. Đột nhiên trời bỗng tối sầm, một luồng sáng vụt chiếu xuống và một bà lão xuất hiện hỏi:

– Làm sao con khóc?

– Em trả lời: Cháu đang rất buồn Bà ạ, mẹ cháu bị ốm nhiều năm nay, bây giờ ốm nặng phải nghỉ việc và vào bệnh viện thường xuyên. Bố cháu phải làm việc nhiều rất mệt nhưng vẫn không kiếm đủ tiền để nuôi gia đình.

– Bà lão bảo: Vậy ta sẽ cho con 3 điều ước nhé?

Rồi trời đất lại trở lại bình thường, tôi chưa kịp cám ơn thì bà lão đã biến mất. Tôi đã thực hiện ba điều ước như sau:

Thứ nhất tôi ước gì mẹ tôi khỏi bệnh để gia đình vui vẻ, mẹ trở lại xinh đẹp như ngày nào. Đột nhiên buổi chiều mẹ về bảo mẹ khỏi bệnh rồi con ạ, tôi rất là vui;

Thứ hai tôi ước gì công việc của bố tôi thật tốt để bố khỏi vất vả, gia đình hạnh phúc. Và thật lạ, buổi chiều đi làm về bố tôi bảo hôm nay bố được thăng chức, tôi rất là vui vì cả hai điều ước đều biến thành sự thật. Từ nay gia đình tôi sẽ rất vui vẻ và hạnh phúc;

Điều ước thứ ba, tôi ước gì tôi học thật giỏi để sau này tôi có thể giúp đỡ được nhiều cho bố mẹ tôi.

Thế rồi, đột nhiên tôi tỉnh giấc, dụi lại mắt tôi mới biết đó là giấc mơ. Và tôi biết rằng, điều ước thứ ba phải do chính sự cố gắng nỗ lực của tôi mới thành hiện thực được.”

“Đấy, Bố mẹ kiểm tra xem con viết đã được chưa ạ?”

Theo hanhphucgiadinh.vn

Bố là người đẹp nhất trong tôi

Bố là người đẹp nhất trong tôi

Sang trọng và lịch lãm luôn là tiêu chí của mọi vẻ đẹp nhưng cái đẹp vẫn phải là cái có ý nghĩa. Tôi lại nhớ tới bố và thầm tự nhủ suốt đoạn đường về “Với con, bố luôn là người đẹp nhất, mãi mãi.”

Bố là người đẹp nhất trong tôi

Bố là người đẹp nhất trong tôi

Thế cũng tốt, tôi không muốn bạn bè tôi gặp bố. Đơn giảm vì bố là người lao động chân tay, mà điều đó đồng nghĩa với việc ngoại hình của bố không lúc nào sang trọng.

***

“Sắp nghỉ chưa con? Bao giờ thì về?”

Là tin nhắn của bố, tôi thở dài ngao ngán, xóa tin đi và nhét điện thoại vào trong cặp. Trong khi mấy đứa bạn cùng phòng được bố mẹ gọi điện hỏi thăm liên tục thì bố thỉnh thoảng mới nhắn cho tôi vài tin. Mặc dù tôi đã đăng kí gói cước sinh viên cho bố và sử dụng trong cùng một mạng nhưng bố luôn như vậy, những tin nhắn ngắn gọn, chỉ bao gồm nội dung thật cần thiết.

Tôi lấy tay, khều chiếc mũ ở trên bàn, lững thững bước ra ngoài. Buổi sáng mùa hè, trời đã hơi nắng gắt, nhưng không khí vẫn còn dễ chịu lắm, mấy đám mây trắng trôi từ từ trên nền trời xanh vô tư lự tạo một cảm giác hết sức trong lành.

– Trang ơi, mày không chuẩn bị đồ mà về đi. Ra ngoài làm gì đấy?

Cái Nga, con bạn cùng phòng, vừa gấp quần áo cất vào cái ba lô đen kiểu con trai vừa nói vọng ra ngoài. Tôi không trả lời, tiếp tục bước ra khỏi phòng, đi dọc hành lang, tôi muốn đi đâu đó cho thoải mái. Về nhà ư? Tôi không muốn về.

Nhà tôi ở một ngôi làng thuộc tỉnh Nam Định nhưng cách xa thành phố vài chục kilomet. Xa đô thị, xa “văn minh” nên sự lạc hậu và quê mùa luôn tràn ngập trong gia đình từ khi tôi sinh ra đến khi tôi bước chân vào giảng đường đại học.

Tôi vốn cũng là một đứa học khá, lớp 3, tôi được huyện cho lên trường chuyên học nhưng bố tôi không đồng ý vì trường ở xa nhà vả lại ở tận trên đường quốc lộ nên không có điều kiện cho tôi đi học. Thế là tôi lại tiếp tục học nơi trường cũ và vị trí của tôi được nhường lại cho một đứa bạn cùng lớp. Lên cấp hai, cô giáo chủ nhiệm lớp 7 của tôi ngỏ ý khuyên tôi nên tập trung học một vài môn chính để thi vào trường THPT chuyên Lê Hồng Phong. Trước đó, tôi không hề biết đến Lê Hồng Phong là trường như thế nào. Nhưng từ đó tôi luôn khao khát rồi một ngày sẽ được học dưới mái trường ấy.

Lớp 8 cô giáo nói tôi cần phải đi học thêm kiến thức nâng cao nếu muốn thi vào trường thpt Lê Hồng Phong. Bấy giờ tôi mới kể cho bố mẹ nghe về những gì cô giáo nói. Bố không ủng hộ mà chỉ gạt đi: “Học thêm tận trên phố thì xa lắm, bố lại bận, không đưa đi được đâu. Thôi, học được đến đâu thì học.”

Vậy là tôi không đi học thêm nhưng bao ước mơ thì vẫn thầm ấp ủ. Lớp 9, tôi dự thi violypic cấp tỉnh và kha khá thành tích đạt được cộng thêm thầy giáo chủ nhiệm thuyết phục, bố đồng ý đưa tôi đi dự kì thi tuyển sinh vào lớp 10 của trường thpt chuyên Lê Hồng Phong. Nhưng tôi không hy vọng nhiều vì lượng kiến thức nâng cao tôi hoàn toàn thiếu hụt. Và đúng như những gì tôi lo sợ, tôi không đủ điểm đỗ.

Tôi về trường huyện thi. Ngày xem số báo danh, tôi gặp lại cậu bạn học cùng tôi hồi cấp 1, người đã thay tôi lên trường chuyên học. Cậu ấy khoe cậu đỗ top đầu lớp Anh ở trường Lê Hồng Phong. Tôi cười nhạt, lòng buồn rười rượi. Và cho đến tận bây giờ, bất cứ khi nào nghĩ về con đường học vấn tôi lại thấy hận bố. Nếu tôi có một người bố tốt hơn thì có lẽ bây giờ mọi chuyện đã tốt đẹp hơn rất nhiều…

Tôi đội mũ lên đầu, bước chầm chậm trên vỉa hè đông người qua lại. Tôi rẽ vào hàng xôi quen thuộc. Cầm gói xôi trên tay, tôi hít hà hơi nóng, hơi toát mồ hôi, mùa này ăn xôi thật là không thích hợp.

– Sao thế? Nóng lắm à con?

Bà hàng xôi cầm cái quạt nan phe phẩy cho tôi, tôi là khách quen mà, hơn nữa bà ấy cũng quý tôi hơn hết thảy.

– Bà ơi, cho một gói xôi.

Một người đàn ông đưa con đi học, dừng xe máy lại, ngồi trên xe đưa tiền xuống cho bà. Nhận lấy gói xôi, ông đưa cho cô con gái nhỏ đang ngồi phía sau, đợi cho con cất xôi vào trong cặp ông hỏi:

– Xong chưa con?

– Dạ, xong rồi bố ạ.

Lúc ấy người đàn ông mới tiếp tục đi.

– Sao họ luôn bận rộn thế nhỉ? – Tôi lẩm bẩm.

– Cuộc sống mà con.

Bà hàng xôi lại cầm quạt phe phẩy cho tôi.

– Nếu sống một mình thì ai mà chẳng muốn nhàn rỗi, người ta có vội vàng hay bận rộn cũng chỉ vì con cái cả. Thế, ở nhà con dưới ấy đã gặt chưa?

– Dạ, rồi bà ạ.

– Chắc bố mẹ ở nhà lại bận lắm đây.

Bà ấy đặt quạt xuống, rót một cốc nước chè tươi đặt nhẹ gần chỗ tôi. Thời điểm này, chắc ở nhà gặt xong cả rồi, đang chuẩn bị để vào vụ cấy. Bố tôi lúc này bận chắc rồi. Một năm có 365 ngày thì bố dành một nửa thười gian để đồng hành cùng chiếc máy cày phơi lưng ngoài đồng ruộng. Nửa thời gian còn lại bố đi kiếm việc làm thêm ở bất cứ nơi nào có thể. Bố hầu như không có ở nhà. Thế cũng tốt, tôi không muốn bạn bè tôi gặp bố. Đơn giảm vì bố là người lao động chân tay, mà điều đó đồng nghĩa với việc ngoại hình của bố không lúc nào sang trọng. Có đôi lần bạn bè hỏi tôi:

– Bố cậu làm nghề gì?

Tôi chỉ cười nhạt, nói tôi không rõ, chỉ biết bố luôn phải đi xa, rồi cố lảng sang chủ đề khác. Bố thường xuyên xa nhà, bất cứ công việc nào hợp pháp và có thể kiếm ra tiền là bố đều nhận làm. Một tháng hoặc hơn bố mới về nhà một lần. Và lần nào bố về, trong bữa ăn bố cũng kể những câu chuyện trong cuộc sống và dạy tôi những lẽ đời mà tôi không mấy hiểu. Những lúc ấy tôi thấy khó chịu vô cùng, vì với tôi, lo học là quá đủ rồi, đâu cần phải tiếp thu những triết lí xa vời ấy.

buồn

Rời khỏi hàng xôi, tôi cho hai tay vào túi quần jeans và rảo bước mà trong đầu chưa định hình được mình sẽ đi đến đâu. Tôi ước có một điều gì đó đủ quan trọng và có nghĩa để khiến tôi ở lại. Thật ra có về nhà lúc này tôi cũng chỉ có đi chơi thôi, tôi không phải đi cấy. Từ bé đến giờ bố mẹ chưa một lần nào để tôi phải thò chân xuống ruộng dù tôi có nghỉ hè và không bận học.

Đi được một đoạn, qua bưu điện, tôi thấy người ta đang làm apfic quảng cáo cho một cuộc triển lãm tranh. Tôi lại gần nhận lấy một tờ rơi, Đó là một bức tranh mang tên “Ba tôi”, nhân vật trong tranh là một người đàn ông trung tuổi với mái tóc hoa râm và làn da nâu sạm, đôi mắt người đàn ông đó nhìn ra bến tàu như hoài niệm và chờ đợi. Những nét vẽ khá bình thường, tôi khẽ thốt lên:

– Bức tranh này cũng mang ra trừng bày ư?

– Cháu thấy nó không đẹp à?

Tôi quay ra, một bác trạc tuổi bố tôi nhưng có lẽ hơn đang đứng nhìn tấm apfic, trông bác ấy giống một người làm công chức. Tôi hơi ái ngại.

– À…dạ, không. Cháu chỉ nghĩ người ta phải trưng bày bức nào đẹp nhất mới phải chứ!

– Tranh đẹp là ở ý nghĩa cháu ạ! – Bác ấy quay sang tôi – Có thể bức tranh này rất bình thường nhưng nhân vật trong tranh lại là người đẹp nhất đối với tác giả.

Bác ấy nói rồi đi tiếp đến nơi bác ấy muốn đến, còn tôi thì chẳng biết đi đâu. Bỗng nhiên, tôi nhớ bố da diết. Tôi nhớ khi vào vụ cày, mỗi buổi tối sau khi ăn cơm xong, bố lại phải ngâm chân vào nước muối, đôi bàn chân với nhiều vết đứt dài ngắn làm bố đau đớn, những tiếng xuýt xoa khe khẽ khi nước muối thấm vào. Tôi nhớ lần tôi đi thi học sinh giỏi, bố đã nghỉ một ngày cày để đưa tôi đi thi.Ngay hôm sau, bố phải làm cố, trưa không về ăn cơm, mẹ mang cơm ra đồng để ăn xong bố làm luôn. Tôi nhớ những đêm hè, từng khớp xương đau nhức khiến giấc ngủ của bố chẳng trọn vẹn, những tiếng rên khẽ và trở mình liên miên. Tôi nhớ có lần công việc quá khó khăn, các bắp cơ của bố bị chuột rút liên hồi khiến bố không sao ngồi xuống ăn cơm được.

Bất giác tôi muốn về nhà với bố ngay lập tức. Tôi chạy thật nhanh về kí túc xá, lấy điện thoại ra tôi nhắn lại cho bố “Bố ơi, chiều nay 2h con về.” rồi nhanh tay thu dọn tất cả đống lộn xộn trên giường.

– Mày lúc nào cũng vội vàng như vây, tao đã nhắc dọn đồ từ sớm thì không nghe.

Cái Nga lại than vãn. Tôi không nói, chỉ khẽ cười. Tôi tưởng tượng ra cảnh tôi bước xuống xe buýt thấy bố đang đứng đón bên chiếc xe máy đã từng chở tôi đi thi nhiều lần. Bố sẽ cười thật tươi và đưa tay đỡ hành lí cho tôi, và hai bố con sẽ về nhà trên con đường làng ít bị tác động bởi “văn minh”.

– Cái gì thế? – Nga cầm tờ rơi tôi để ở bàn hỏi.

– Tấm vé về nhà của tao đấy!

Cái Nga nhìn tôi khẽ lắc đầu. Có lẽ nó nghĩ tôi đang đùa một câu đùa ngớ ngẩn như mọi khi. Nghỉ trưa xong, tôi và Nga bắt xe buýt (chúng tôi gần quê mà). Ngồi trên xe buýt Nga quay sang tôi:

– Hôm nay là chủ nhật, chắc bố tao được nghỉ. Mày có vào chơi rồi hãy về.

– Thôi tao về luôn, tao nhắn giờ về cho bố rồi, ông sẽ tính giờ để lên sớm đón tao.

– Ừ, chủ nhật mà.

– Không, bố tao chẳng có ngày nghỉ nào cả.

– Bác ấy làm gì vậy?

Nga nhìn tôi thắc mắc. Chắc nó không hiểu có công việc nào không có lấy một ngày nghỉ mà lại tự ý nghỉ chỉ để đón con đi học về nhà. Tôi nhìn vào bức tranh trên tờ rơi, nhìn người đàn ông với mái tóc hoa râm và làn da nâu sạm đang ngồi nhìn ra bến tàu chờ đợi rồi quay sang nhìn Nga, khẽ nói:

– Ông làm bất cứ việc gì để nuôi tao.

Nga không hỏi thêm gì nữa. Tôi bỗng cảm thấy lòng mình thoải mái hơn nhiều. Tôi nhìn ra ngoài cửa kính, từng tòa nhà đang trượt dần khỏi tầm mắt, những tòa nhà thật đẹp, đẹp bởi chúng sang trọng và đắt giá.

Theo truyenngan.com.vn

Câu chuyện xúc động về bố

Câu chuyện xúc động về bố

Lưu Cương không kiềm chế được nữa, khàn giọng gào lên: “Mẹ!” nhưng không ra tiếng, lúc này ngoài cửa sổ vang lên tiếng khóc thút thít, đó là tiếng khóc của các chính trị viên đứng quan sát từ nãy giờ.

Câu chuyện xúc động về bố

Câu chuyện xúc động về bố

Khỏi phải nói, đây là đồ bà đã ăn qua khi đi đường. Mẹ Lưu Cương lúng túng cực độ, hai tay cứ túm chặt lấy gấu áo, lẩm bẩm nói: “Con yêu, đừng buồn mẹ làm vậy, quả thực trong nhà không còn gì để mang đi…”.

***

Lưu Cương là một tội phạm cướp giật, vào tù 1 năm rồi nhưng chưa ai đến thăm anh ta cả. Nhìn thấy những bạn tù khác thường được người nhà đến thăm nuôi, mang rất nhiều đồ ăn ngon, mắt anh lộ rõ vẻ thèm muốn, bèn viết thư cho cha mẹ để họ đến thăm mình, không phải vì đồ ăn ngon mà vì nhớ họ.

Sau vô số lá thư biệt tăm không vết tích, anh ta hiểu rằng, cha mẹ đã vứt bỏ anh rồi. Trong lúc đau khổ và tuyệt vọng, anh lại viết một lá thư, nói rằng nếu cha mẹ không đến, cha mẹ sẽ mãi mãi mất đi đứa con này.

Đây chẳng phải là nói cho có vì mấy bạn tù trọng hình đã rủ rê anh ta vượt ngục, không phải chỉ một hai ngày, nhưng cái chính là anh không hạ quyết tâm được, bây giờ dù sao cha không thương mẹ không xót, chẳng vướng bận nữa, còn gì để lo lắng chứ?

Hôm đó trời rất lạnh. Lưu Cương đang cùng mấy người bạn “trọc đầu” (chỉ tù nhân) tính kế đào tẩu thì đột nhiên có người gọi lớn: “Lưu Cương, có người đến thăm anh!”. Là ai?

Vào phòng thăm tù nhìn thoáng qua, Lưu Cương đờ người, là Mẹ! Một năm không gặp, Mẹ thay đổi đến mức không nhận ra nữa. Chỉ mới ngoài 50 tuổi thôi mà tóc đã bạc trắng cả, lưng còng hẳn xuống, thân hình gầy guộc tiều tụy, quần áo rách tả rách tơi, đôi chân đầy cáu bẩn và vết máu loang lổ, bên vai còn đeo hai cái túi vải rách nữa.

Mẹ nhìn Lưu Cương, chưa đợi anh mở miệng, đôi mắt đục ngầu đã rơi lệ, vừa lau nước mắt vừa nói: “Tiểu Cương, mẹ đã nhận được thư con, đừng trách cha mẹ nhẫn tâm, quả thực mẹ không dứt ra nổi để đi nữa, cha con… lại bệnh rồi, mẹ phải chăm sóc, hơn nữa đường lại xa…” .

Lúc này, chính trị viên bưng 1 bát mì trứng gà nóng nghi ngút đến, nhiệt tình nói: “Bác ơi, ăn mì đã rồi hẵng hay!” . Mẹ Lưu luống cuống đứng dậy, ra sức chà xát tay vào áo nói “Không tiện, không tiện đâu!”. Chính trị viên đặt bát mì nóng vào tay bà, cười rằng: “Mẹ cháu cũng lớn tuổi như bác, ăn bát mì của con trai không được sao?”. Mẹ Lưu không nói nữa, cúi thấp đầu húp xì xụp, ăn vừa nhanh vừa ngon lành, giống như đã rất lâu rồi không được ăn vậy.

Đợi mẹ ăn xong, Lưu Cương nhìn đôi mắt bà đỏ hoe sưng húp, đôi chân nứt nẻ những máu, nhịn không nổi hỏi: “Mẹ, chân của mẹ sao vậy? Giày đâu?”. Không đợi bà mẹ trả lời, chính trị viên lạnh lùng nói tiếp: “Đi bộ đến đây, giày đã rách từ lâu rồi!”. Đi bộ? Từ nhà đến đây ba bốn trăm dặm đường, hơn nữa còn có một đoạn đường núi rất dài!

Lưu Cương từ từ ngồi xổm xuống, nhè nhẹ xoa lên đôi chân rách bươm của Mẹ, nói: “Mẹ, sao mẹ không ngồi xe? Sao mẹ không mua giày?”

Bà co chân lại, làm ra vẻ không để ý nói: “Ngồi xe à, đi bộ tốt hơn nhiều, hầy, năm nay gặp bệnh heo truyền nhiễm, mấy đầu heo trong nhà chết cả rồi, trời gặp hạn, hoa màu cũng không thu được bao nhiêu, lại còn cha con… xem bệnh thì… tốn không ít tiền… Nếu cha con khỏe thì đã sớm đến thăm con rồi. Đừng phiền trách cha mẹ con nhé!”.

Chính trị viên dụi dụi đôi mắt, lặng lẽ lui ra ngoài. Lưu Cương cúi thấp đầu hỏi: “Cha con đã khỏe hơn chưa?”. Đợi rất lâu chẳng thấy mẹ trả lời, anh ngẩng đầu lên, thấy mẹ đang quệt nước mắt, nhưng miệng lại nói: “Bụi bay vào mắt rồi, con hỏi cha con à? Cũng sắp khỏe rồi, cha con nói là đừng bận tâm đến cha, cố gắng cải tạo cho tốt!”.

Thời gian thăm nuôi đã hết. Chính trị viên bước vào, tay cầm một tờ tiền giấy mệnh giá lớn, nói: “Bác ạ, đây là chút lòng thành của quản giáo chúng cháu, bác không thể cứ đi bộ mà về nhà được, nếu không thì Lưu Cương sẽ đau lòng đến chết đó!” .

Mẹ Lưu cứ đung đưa hai tay, nói: “Sao thế được, con tôi ở chỗ các anh đã đủ làm các anh nhọc lòng rồi, tôi còn lấy tiền các anh thì sẽ tổn thọ mất!”.

Chính trị viên run giọng nói: “Làm con mà không thể để bác sống hạnh phúc vui sướng mà còn khiến bác hoảng hốt lo sợ thế, để bác đi bộ suốt mấy trăm dặm đến đây, nếu lại để bác cứ thế này mà về thì đứa con đó có còn được xem là người không?”.

Có một tình yêu không thể nghi ngờ

Khi đó, một viên quản giáo đi vào phòng, cố nói một cách vui tươi: “Thôi đừng khóc nữa, mẹ đến thăm con trai là chuyện vui rồi, nên cười mới phải chứ. Để cháu xem bác mang đến món ngon nào nào” rồi vừa nói vừa dốc ngược túi xuống. Mẹ Lưu Cương ngăn không kịp, toàn bộ đồ đạc đều rơi ra cả, ngay tức khắc, mọi người đều sững sờ…

Túi thứ nhất mở ra, tất cả đều là màn thầu, mì, bánh các loại, cái nào cái nấy đều tã tượi, cứng như đá, hơn nữa từng cái từng cái cũng khác nhau. Khỏi phải nói, đây là đồ bà đã ăn qua khi đi đường. Mẹ Lưu Cương lúng túng cực độ, hai tay cứ túm chặt lấy gấu áo, lẩm bẩm nói: “Con yêu, đừng buồn mẹ làm vậy, quả thực trong nhà không còn gì để mang đi…”.

Lưu Cương dường như không nghe thấy, chỉ chăm chăm nhìn vào đồ trong túi thứ 2, đó là một hũ tro cốt! Anh ngơ ngẩn hỏi: “Mẹ, đây là gì thế?” Mẹ Lưu Cương sắc mặt hoảng hốt, chìa tay ôm lấy hũ tro: “Không… không có gì…”. Lưu Cương phát điên lên giành lại, toàn thân run rẩy: “Mẹ, đây là gì?”.

Mẹ Lưu Cương ngồi phịch xuống đờ đẫn, mái tóc hoa râm co giật dữ dội. Rất lâu sau bà mới cố gắng nói: “Đó là… cha con! Để kiếm tiền đi thăm con, cha con đã cật lực làm ngày làm đêm, toàn thân suy sụp cả. Trước khi chết, cha con nói không được nhìn thấy con nên trong lòng rất buồn, dặn mẹ sau khi chết nhất định phải đem cha đến chỗ con, nhìn con một lần cuối cùng…”

Lưu Cương bật ra tiếng khóc xé nát tâm can: “Cha… con sửa…” tiếp theo “phịch” một tiếng phủ phục xuống, đập đầu xuống đất “bình bình”, chỉ thấy bên ngoài phòng thăm nuôi dần dần tối đen, tiếng khóc đau thương thấu tận trời xanh…

Theo truyenngan.com.vn