cha

Lời xin lỗi của mẹ dành cho con

Lời xin lỗi của mẹ dành cho con

Dù có ngàn lời nói thì suốt cuộc đời này mẹ cũng không bao giờ tha thứ cho mình vì đã cướp đi quyền sống của con. Mẹ xin lỗi con, ngàn lần xin lỗi vì đã trao trái tim nhầm người, đã đặt tình yêu nhầm chỗ, đã mù quáng và dại khờ vì yêu thương.

Lời xin lỗi của mẹ dành cho con

Lời xin lỗi của mẹ dành cho con

Gửi Thỏ con của mẹ!

Cha con đang tất bật chuẩn bị cho đám cưới, đám cưới với người con gái khác. Giờ này chắc cha đang rất hạnh phúc. Cha bận rộn lo toan cho cuộc sống gia đình mới, riêng mình mẹ lặng lẽ thu mình trong phòng, nơi góc khuất nhất, tối nhất để giấu đi bao giọt nước mắt và nỗi buồn đau vô hạn; giấu đi vết thương lòng và những dày vò, ân hận vì để đánh mất con -kết quả tình yêu mẹ dành cho cha.

Mẹ sợ cái lạnh mùa đông sẽ làm nhớ vòng tay cha ôm mẹ thật chặt, làm mẹ nhớ những lần ngồi tựa vào vai cha con vững chãi, nhớ bát phở nghi ngút khói và vẻ mặt giận hờn của mẹ ngày hôm đó, nhớ những lần cha đến bất ngờ, vòng tay ôm mẹ không chịu buông. Bây giờ tất cả đã tan vỡ vụn thành từng mảnh, cứa vào tim mẹ rất đau, càng đau đớn hơn nữa khi có biết bao người phụ nữ khát khao được làm mẹ trong khi mẹ phải chấp nhận xa con. Mẹ rất đau đớn, nghĩ như vậy sẽ tốt hơn cho cha con. Tại sao đến giờ mẹ vẫn luôn nghĩ cho cha, cho chính người đã phản bội lại tin yêu của mẹ.

Mẹ từng hình dung con yêu xinh xắn, đáng yêu như thế nào khi có làn da trắng hồng của cha, đôi mắt của mẹ, hay nụ cười lém lỉnh như khi cha nhìn mẹ, chứa đựng đầy yêu thương.

Cuộc đời ai học được chữ “ngờ”, mẹ vì buồn rầu mà suy nhược. Mỗi ngày mẹ tìm đến sự bình yên bằng những viên thuốc ngủ; vùi mình vào những chiếc gối đẫm nước mắt để rồi cuối cùng mẹ đánh mất con. Mẹ là một người mẹ tồi, ngàn lần xin lỗi con.

Cha con vì lý tưởng bản thân, lý tưởng mà cha luôn tôn thờ và cho là thiêng liêng đã từ bỏ mẹ. Cha sợ phải đương đầu với những khó khăn. Mọi chuyện có thể sẽ khác đi nếu mọi người trong gia đình cha cũng yêu mẹ, nhưng không, mọi người ghét. Mọi chuyện có lẽ sẽ khác đi nếu mẹ đừng quá mộng mơ, còn cha lại sống quá thực tế. Mọi chuyện có lẽ sẽ khác đi, khi đó mẹ sẽ không phải là mẹ và cha không còn là cha nữa. Nếu không là chính mình thì cha mẹ có yêu nhau nhiều đến thế không con?

Trước đây, nhiều lần cha mẹ muốn bỏ cuộc, nói chia tay, rồi lại không thể xa nhau, nhớ quay quắt. Cha mẹ đã nghĩ, thà bên nhau mà vừa khóc vừa cười còn hơn phải chia xa, như thế có phải là hạnh phúc không? Cha mẹ cứ cố gắng ở bên nhau trong gần ba năm, quãng đường chưa đủ dài nhưng không hề ngắn, đủ để thấy mẹ yêu cha thật lòng, yêu nhiều tới mức nào, đủ để mọi người nhìn nhận dù không mấy người ưng thuận tình yêu này. Cũng đủ hiểu được mẹ đã vì cha cố gắng biết bao.

Cha đã đưa ra quyết định 25 tuổi cưới vợ. Mẹ nghĩ ở bên người ấy, rồi cha sẽ hạnh phúc hơn khi ở bên mẹ. Không biết sẽ cuồng nhiệt, cháy bỏng hơn hay không. Cha nói người ta mang lại sự yên bình vì được sự chấp thuận của cả gia đình. Có lẽ hạnh phúc của cha sẽ ít hơn rất nhiều nhưng lại đỡ mệt mỏi hơn khi ở cạnh mẹ.

Cha muốn có hiếu với gia đình, hãnh diện với gia tộc, với những ánh mắt ngưỡng mộ của mọi người khi nhìn cha. Vì thế con của mẹ ở nơi xa đừng hỏi tại sao cha lại ích kỷ, nhẫn tâm như thế khi rời bỏ mẹ, quên đi tình yêu mẹ dành trọn cho cha và lạnh lùng, kiên quyết từ chối yêu thương, bảo vệ con. Con cũng đừng đau lòng, đừng oán trách cha, đừng hỏi vì sao tháng ba cha từ bỏ mẹ mà tháng sáu cả gia đình cha đã lên kế hoạch cho đám cưới với người khác.

Cha con cần một gia đình, muốn có một người vợ đảm đang nhưng quan trọng hơn, cha cần và khát khao cuộc sống bình yên. Cha lựa chọn cho mẹ những sóng gió để đổi lại sự bình yên cho cha và ông bà. Cha đánh đổi mẹ và con để lựa chọn một người khác.

Khi mẹ hiểu ra mọi chuyện đã quá muộn màng. Những tính toán, bon chen và suy nghĩ thực dụng đã có ở trong cha từ lâu. Me thật ngu ngốc khi tin tình yêu và bao dung, tha thứ của mẹ sẽ làm cha con thay đổi.

Ở độ tuổi 24, lứa tuổi đẹp nhất của cuộc đời, ước mơ, khát vọng, những dự định và say mê của mẹ phải trả giá bằng những giọt nước mắt đắng cay, ân hận, xót xa. Mẹ là một người mẹ tồi, hàng đêm luôn suy nghĩ và day dứt về sự nóng nảy, thờ ơ, vô tâm của mẹ. Những suy nghĩ, lựa chọn của cha cứ dày vò, ám ảnh mẹ.

Khi những giọt nước mắt vẫn đang ướt nhòe khuôn mặt mẹ, những cay đắng, xót xa vẫn từng giây từng phút hành hạ trái tim mẹ, thì ngoài kia, cha con đã rũ bỏ hết quá khứ ngọt bùi, sự tồn tại của con và mỉm cười hạnh phúc đón nhận cuộc sống mới với giấc mơ bình yên.

Theo hanhphucgiadinh.vn

Cảm ơn con trai về bài văn của con!

Cảm ơn con trai về bài văn của con!

Không khí gia đình luôn không được vui. Bây giờ gia đình cháu đang cần nhiều tiền để phẫu thuật cho mẹ cháu. Bố cháu bảo phải bán nhà để chữa bệnh cho mẹ. Cháu ước gì mình giúp được Bố mẹ để gia đình vui vẻ hạnh phúc.

Cảm ơn con trai về bài văn của con!

Cảm ơn con trai về bài văn của con!

“Bố ơi, con có một bài văn tự cảm thụ là “em hãy viết về một giấc mơ với ba điều ước”. Bố giúp con với?”. Bố bảo: “Con xem ti vi, vào mạng máy tính rồi con thấy cuộc sống hiện nay có điều gì con thấy phải suy nghĩ; con xem trong việc học tập ở trường con có những điều gì cần mơ ước; con xem trong cuộc sống hàng ngày tại gia đình của mình có điều gì con suy nghĩ, mơ ước con hãy tự viết ra một cách thật thà nhất, năm nay con 9 tuổi, gần sang tuổi 10, bố tin là con sẽ làm được!”.

Sau 2 ngày, đêm hôm qua con đã viết xong, học thuộc và đọc cho Bố mẹ nghe như sau:

“Hôm qua, em có một giấc mơ rất đặc biệt, em xin kể lại như sau:

Em đang ở nhà một mình, trong phòng học, bố em đi làm, mẹ em vào Viện. Em rất buồn và khóc. Đột nhiên trời bỗng tối sầm, một luồng sáng vụt chiếu xuống và một bà lão xuất hiện hỏi:

– Làm sao con khóc?

– Em trả lời: Cháu đang rất buồn Bà ạ, mẹ cháu bị ốm nhiều năm nay, bây giờ ốm nặng phải nghỉ việc và vào bệnh viện thường xuyên. Bố cháu phải làm việc nhiều rất mệt nhưng vẫn không kiếm đủ tiền để nuôi gia đình.

– Bà lão bảo: Vậy ta sẽ cho con 3 điều ước nhé?

Rồi trời đất lại trở lại bình thường, tôi chưa kịp cám ơn thì bà lão đã biến mất. Tôi đã thực hiện ba điều ước như sau:

Thứ nhất tôi ước gì mẹ tôi khỏi bệnh để gia đình vui vẻ, mẹ trở lại xinh đẹp như ngày nào. Đột nhiên buổi chiều mẹ về bảo mẹ khỏi bệnh rồi con ạ, tôi rất là vui;

Thứ hai tôi ước gì công việc của bố tôi thật tốt để bố khỏi vất vả, gia đình hạnh phúc. Và thật lạ, buổi chiều đi làm về bố tôi bảo hôm nay bố được thăng chức, tôi rất là vui vì cả hai điều ước đều biến thành sự thật. Từ nay gia đình tôi sẽ rất vui vẻ và hạnh phúc;

Điều ước thứ ba, tôi ước gì tôi học thật giỏi để sau này tôi có thể giúp đỡ được nhiều cho bố mẹ tôi.

Thế rồi, đột nhiên tôi tỉnh giấc, dụi lại mắt tôi mới biết đó là giấc mơ. Và tôi biết rằng, điều ước thứ ba phải do chính sự cố gắng nỗ lực của tôi mới thành hiện thực được.”

“Đấy, Bố mẹ kiểm tra xem con viết đã được chưa ạ?”

Theo hanhphucgiadinh.vn

Bố là người đẹp nhất trong tôi

Bố là người đẹp nhất trong tôi

Sang trọng và lịch lãm luôn là tiêu chí của mọi vẻ đẹp nhưng cái đẹp vẫn phải là cái có ý nghĩa. Tôi lại nhớ tới bố và thầm tự nhủ suốt đoạn đường về “Với con, bố luôn là người đẹp nhất, mãi mãi.”

Bố là người đẹp nhất trong tôi

Bố là người đẹp nhất trong tôi

Thế cũng tốt, tôi không muốn bạn bè tôi gặp bố. Đơn giảm vì bố là người lao động chân tay, mà điều đó đồng nghĩa với việc ngoại hình của bố không lúc nào sang trọng.

***

“Sắp nghỉ chưa con? Bao giờ thì về?”

Là tin nhắn của bố, tôi thở dài ngao ngán, xóa tin đi và nhét điện thoại vào trong cặp. Trong khi mấy đứa bạn cùng phòng được bố mẹ gọi điện hỏi thăm liên tục thì bố thỉnh thoảng mới nhắn cho tôi vài tin. Mặc dù tôi đã đăng kí gói cước sinh viên cho bố và sử dụng trong cùng một mạng nhưng bố luôn như vậy, những tin nhắn ngắn gọn, chỉ bao gồm nội dung thật cần thiết.

Tôi lấy tay, khều chiếc mũ ở trên bàn, lững thững bước ra ngoài. Buổi sáng mùa hè, trời đã hơi nắng gắt, nhưng không khí vẫn còn dễ chịu lắm, mấy đám mây trắng trôi từ từ trên nền trời xanh vô tư lự tạo một cảm giác hết sức trong lành.

– Trang ơi, mày không chuẩn bị đồ mà về đi. Ra ngoài làm gì đấy?

Cái Nga, con bạn cùng phòng, vừa gấp quần áo cất vào cái ba lô đen kiểu con trai vừa nói vọng ra ngoài. Tôi không trả lời, tiếp tục bước ra khỏi phòng, đi dọc hành lang, tôi muốn đi đâu đó cho thoải mái. Về nhà ư? Tôi không muốn về.

Nhà tôi ở một ngôi làng thuộc tỉnh Nam Định nhưng cách xa thành phố vài chục kilomet. Xa đô thị, xa “văn minh” nên sự lạc hậu và quê mùa luôn tràn ngập trong gia đình từ khi tôi sinh ra đến khi tôi bước chân vào giảng đường đại học.

Tôi vốn cũng là một đứa học khá, lớp 3, tôi được huyện cho lên trường chuyên học nhưng bố tôi không đồng ý vì trường ở xa nhà vả lại ở tận trên đường quốc lộ nên không có điều kiện cho tôi đi học. Thế là tôi lại tiếp tục học nơi trường cũ và vị trí của tôi được nhường lại cho một đứa bạn cùng lớp. Lên cấp hai, cô giáo chủ nhiệm lớp 7 của tôi ngỏ ý khuyên tôi nên tập trung học một vài môn chính để thi vào trường THPT chuyên Lê Hồng Phong. Trước đó, tôi không hề biết đến Lê Hồng Phong là trường như thế nào. Nhưng từ đó tôi luôn khao khát rồi một ngày sẽ được học dưới mái trường ấy.

Lớp 8 cô giáo nói tôi cần phải đi học thêm kiến thức nâng cao nếu muốn thi vào trường thpt Lê Hồng Phong. Bấy giờ tôi mới kể cho bố mẹ nghe về những gì cô giáo nói. Bố không ủng hộ mà chỉ gạt đi: “Học thêm tận trên phố thì xa lắm, bố lại bận, không đưa đi được đâu. Thôi, học được đến đâu thì học.”

Vậy là tôi không đi học thêm nhưng bao ước mơ thì vẫn thầm ấp ủ. Lớp 9, tôi dự thi violypic cấp tỉnh và kha khá thành tích đạt được cộng thêm thầy giáo chủ nhiệm thuyết phục, bố đồng ý đưa tôi đi dự kì thi tuyển sinh vào lớp 10 của trường thpt chuyên Lê Hồng Phong. Nhưng tôi không hy vọng nhiều vì lượng kiến thức nâng cao tôi hoàn toàn thiếu hụt. Và đúng như những gì tôi lo sợ, tôi không đủ điểm đỗ.

Tôi về trường huyện thi. Ngày xem số báo danh, tôi gặp lại cậu bạn học cùng tôi hồi cấp 1, người đã thay tôi lên trường chuyên học. Cậu ấy khoe cậu đỗ top đầu lớp Anh ở trường Lê Hồng Phong. Tôi cười nhạt, lòng buồn rười rượi. Và cho đến tận bây giờ, bất cứ khi nào nghĩ về con đường học vấn tôi lại thấy hận bố. Nếu tôi có một người bố tốt hơn thì có lẽ bây giờ mọi chuyện đã tốt đẹp hơn rất nhiều…

Tôi đội mũ lên đầu, bước chầm chậm trên vỉa hè đông người qua lại. Tôi rẽ vào hàng xôi quen thuộc. Cầm gói xôi trên tay, tôi hít hà hơi nóng, hơi toát mồ hôi, mùa này ăn xôi thật là không thích hợp.

– Sao thế? Nóng lắm à con?

Bà hàng xôi cầm cái quạt nan phe phẩy cho tôi, tôi là khách quen mà, hơn nữa bà ấy cũng quý tôi hơn hết thảy.

– Bà ơi, cho một gói xôi.

Một người đàn ông đưa con đi học, dừng xe máy lại, ngồi trên xe đưa tiền xuống cho bà. Nhận lấy gói xôi, ông đưa cho cô con gái nhỏ đang ngồi phía sau, đợi cho con cất xôi vào trong cặp ông hỏi:

– Xong chưa con?

– Dạ, xong rồi bố ạ.

Lúc ấy người đàn ông mới tiếp tục đi.

– Sao họ luôn bận rộn thế nhỉ? – Tôi lẩm bẩm.

– Cuộc sống mà con.

Bà hàng xôi lại cầm quạt phe phẩy cho tôi.

– Nếu sống một mình thì ai mà chẳng muốn nhàn rỗi, người ta có vội vàng hay bận rộn cũng chỉ vì con cái cả. Thế, ở nhà con dưới ấy đã gặt chưa?

– Dạ, rồi bà ạ.

– Chắc bố mẹ ở nhà lại bận lắm đây.

Bà ấy đặt quạt xuống, rót một cốc nước chè tươi đặt nhẹ gần chỗ tôi. Thời điểm này, chắc ở nhà gặt xong cả rồi, đang chuẩn bị để vào vụ cấy. Bố tôi lúc này bận chắc rồi. Một năm có 365 ngày thì bố dành một nửa thười gian để đồng hành cùng chiếc máy cày phơi lưng ngoài đồng ruộng. Nửa thời gian còn lại bố đi kiếm việc làm thêm ở bất cứ nơi nào có thể. Bố hầu như không có ở nhà. Thế cũng tốt, tôi không muốn bạn bè tôi gặp bố. Đơn giảm vì bố là người lao động chân tay, mà điều đó đồng nghĩa với việc ngoại hình của bố không lúc nào sang trọng. Có đôi lần bạn bè hỏi tôi:

– Bố cậu làm nghề gì?

Tôi chỉ cười nhạt, nói tôi không rõ, chỉ biết bố luôn phải đi xa, rồi cố lảng sang chủ đề khác. Bố thường xuyên xa nhà, bất cứ công việc nào hợp pháp và có thể kiếm ra tiền là bố đều nhận làm. Một tháng hoặc hơn bố mới về nhà một lần. Và lần nào bố về, trong bữa ăn bố cũng kể những câu chuyện trong cuộc sống và dạy tôi những lẽ đời mà tôi không mấy hiểu. Những lúc ấy tôi thấy khó chịu vô cùng, vì với tôi, lo học là quá đủ rồi, đâu cần phải tiếp thu những triết lí xa vời ấy.

buồn

Rời khỏi hàng xôi, tôi cho hai tay vào túi quần jeans và rảo bước mà trong đầu chưa định hình được mình sẽ đi đến đâu. Tôi ước có một điều gì đó đủ quan trọng và có nghĩa để khiến tôi ở lại. Thật ra có về nhà lúc này tôi cũng chỉ có đi chơi thôi, tôi không phải đi cấy. Từ bé đến giờ bố mẹ chưa một lần nào để tôi phải thò chân xuống ruộng dù tôi có nghỉ hè và không bận học.

Đi được một đoạn, qua bưu điện, tôi thấy người ta đang làm apfic quảng cáo cho một cuộc triển lãm tranh. Tôi lại gần nhận lấy một tờ rơi, Đó là một bức tranh mang tên “Ba tôi”, nhân vật trong tranh là một người đàn ông trung tuổi với mái tóc hoa râm và làn da nâu sạm, đôi mắt người đàn ông đó nhìn ra bến tàu như hoài niệm và chờ đợi. Những nét vẽ khá bình thường, tôi khẽ thốt lên:

– Bức tranh này cũng mang ra trừng bày ư?

– Cháu thấy nó không đẹp à?

Tôi quay ra, một bác trạc tuổi bố tôi nhưng có lẽ hơn đang đứng nhìn tấm apfic, trông bác ấy giống một người làm công chức. Tôi hơi ái ngại.

– À…dạ, không. Cháu chỉ nghĩ người ta phải trưng bày bức nào đẹp nhất mới phải chứ!

– Tranh đẹp là ở ý nghĩa cháu ạ! – Bác ấy quay sang tôi – Có thể bức tranh này rất bình thường nhưng nhân vật trong tranh lại là người đẹp nhất đối với tác giả.

Bác ấy nói rồi đi tiếp đến nơi bác ấy muốn đến, còn tôi thì chẳng biết đi đâu. Bỗng nhiên, tôi nhớ bố da diết. Tôi nhớ khi vào vụ cày, mỗi buổi tối sau khi ăn cơm xong, bố lại phải ngâm chân vào nước muối, đôi bàn chân với nhiều vết đứt dài ngắn làm bố đau đớn, những tiếng xuýt xoa khe khẽ khi nước muối thấm vào. Tôi nhớ lần tôi đi thi học sinh giỏi, bố đã nghỉ một ngày cày để đưa tôi đi thi.Ngay hôm sau, bố phải làm cố, trưa không về ăn cơm, mẹ mang cơm ra đồng để ăn xong bố làm luôn. Tôi nhớ những đêm hè, từng khớp xương đau nhức khiến giấc ngủ của bố chẳng trọn vẹn, những tiếng rên khẽ và trở mình liên miên. Tôi nhớ có lần công việc quá khó khăn, các bắp cơ của bố bị chuột rút liên hồi khiến bố không sao ngồi xuống ăn cơm được.

Bất giác tôi muốn về nhà với bố ngay lập tức. Tôi chạy thật nhanh về kí túc xá, lấy điện thoại ra tôi nhắn lại cho bố “Bố ơi, chiều nay 2h con về.” rồi nhanh tay thu dọn tất cả đống lộn xộn trên giường.

– Mày lúc nào cũng vội vàng như vây, tao đã nhắc dọn đồ từ sớm thì không nghe.

Cái Nga lại than vãn. Tôi không nói, chỉ khẽ cười. Tôi tưởng tượng ra cảnh tôi bước xuống xe buýt thấy bố đang đứng đón bên chiếc xe máy đã từng chở tôi đi thi nhiều lần. Bố sẽ cười thật tươi và đưa tay đỡ hành lí cho tôi, và hai bố con sẽ về nhà trên con đường làng ít bị tác động bởi “văn minh”.

– Cái gì thế? – Nga cầm tờ rơi tôi để ở bàn hỏi.

– Tấm vé về nhà của tao đấy!

Cái Nga nhìn tôi khẽ lắc đầu. Có lẽ nó nghĩ tôi đang đùa một câu đùa ngớ ngẩn như mọi khi. Nghỉ trưa xong, tôi và Nga bắt xe buýt (chúng tôi gần quê mà). Ngồi trên xe buýt Nga quay sang tôi:

– Hôm nay là chủ nhật, chắc bố tao được nghỉ. Mày có vào chơi rồi hãy về.

– Thôi tao về luôn, tao nhắn giờ về cho bố rồi, ông sẽ tính giờ để lên sớm đón tao.

– Ừ, chủ nhật mà.

– Không, bố tao chẳng có ngày nghỉ nào cả.

– Bác ấy làm gì vậy?

Nga nhìn tôi thắc mắc. Chắc nó không hiểu có công việc nào không có lấy một ngày nghỉ mà lại tự ý nghỉ chỉ để đón con đi học về nhà. Tôi nhìn vào bức tranh trên tờ rơi, nhìn người đàn ông với mái tóc hoa râm và làn da nâu sạm đang ngồi nhìn ra bến tàu chờ đợi rồi quay sang nhìn Nga, khẽ nói:

– Ông làm bất cứ việc gì để nuôi tao.

Nga không hỏi thêm gì nữa. Tôi bỗng cảm thấy lòng mình thoải mái hơn nhiều. Tôi nhìn ra ngoài cửa kính, từng tòa nhà đang trượt dần khỏi tầm mắt, những tòa nhà thật đẹp, đẹp bởi chúng sang trọng và đắt giá.

Theo truyenngan.com.vn

Câu chuyện xúc động về bố

Câu chuyện xúc động về bố

Lưu Cương không kiềm chế được nữa, khàn giọng gào lên: “Mẹ!” nhưng không ra tiếng, lúc này ngoài cửa sổ vang lên tiếng khóc thút thít, đó là tiếng khóc của các chính trị viên đứng quan sát từ nãy giờ.

Câu chuyện xúc động về bố

Câu chuyện xúc động về bố

Khỏi phải nói, đây là đồ bà đã ăn qua khi đi đường. Mẹ Lưu Cương lúng túng cực độ, hai tay cứ túm chặt lấy gấu áo, lẩm bẩm nói: “Con yêu, đừng buồn mẹ làm vậy, quả thực trong nhà không còn gì để mang đi…”.

***

Lưu Cương là một tội phạm cướp giật, vào tù 1 năm rồi nhưng chưa ai đến thăm anh ta cả. Nhìn thấy những bạn tù khác thường được người nhà đến thăm nuôi, mang rất nhiều đồ ăn ngon, mắt anh lộ rõ vẻ thèm muốn, bèn viết thư cho cha mẹ để họ đến thăm mình, không phải vì đồ ăn ngon mà vì nhớ họ.

Sau vô số lá thư biệt tăm không vết tích, anh ta hiểu rằng, cha mẹ đã vứt bỏ anh rồi. Trong lúc đau khổ và tuyệt vọng, anh lại viết một lá thư, nói rằng nếu cha mẹ không đến, cha mẹ sẽ mãi mãi mất đi đứa con này.

Đây chẳng phải là nói cho có vì mấy bạn tù trọng hình đã rủ rê anh ta vượt ngục, không phải chỉ một hai ngày, nhưng cái chính là anh không hạ quyết tâm được, bây giờ dù sao cha không thương mẹ không xót, chẳng vướng bận nữa, còn gì để lo lắng chứ?

Hôm đó trời rất lạnh. Lưu Cương đang cùng mấy người bạn “trọc đầu” (chỉ tù nhân) tính kế đào tẩu thì đột nhiên có người gọi lớn: “Lưu Cương, có người đến thăm anh!”. Là ai?

Vào phòng thăm tù nhìn thoáng qua, Lưu Cương đờ người, là Mẹ! Một năm không gặp, Mẹ thay đổi đến mức không nhận ra nữa. Chỉ mới ngoài 50 tuổi thôi mà tóc đã bạc trắng cả, lưng còng hẳn xuống, thân hình gầy guộc tiều tụy, quần áo rách tả rách tơi, đôi chân đầy cáu bẩn và vết máu loang lổ, bên vai còn đeo hai cái túi vải rách nữa.

Mẹ nhìn Lưu Cương, chưa đợi anh mở miệng, đôi mắt đục ngầu đã rơi lệ, vừa lau nước mắt vừa nói: “Tiểu Cương, mẹ đã nhận được thư con, đừng trách cha mẹ nhẫn tâm, quả thực mẹ không dứt ra nổi để đi nữa, cha con… lại bệnh rồi, mẹ phải chăm sóc, hơn nữa đường lại xa…” .

Lúc này, chính trị viên bưng 1 bát mì trứng gà nóng nghi ngút đến, nhiệt tình nói: “Bác ơi, ăn mì đã rồi hẵng hay!” . Mẹ Lưu luống cuống đứng dậy, ra sức chà xát tay vào áo nói “Không tiện, không tiện đâu!”. Chính trị viên đặt bát mì nóng vào tay bà, cười rằng: “Mẹ cháu cũng lớn tuổi như bác, ăn bát mì của con trai không được sao?”. Mẹ Lưu không nói nữa, cúi thấp đầu húp xì xụp, ăn vừa nhanh vừa ngon lành, giống như đã rất lâu rồi không được ăn vậy.

Đợi mẹ ăn xong, Lưu Cương nhìn đôi mắt bà đỏ hoe sưng húp, đôi chân nứt nẻ những máu, nhịn không nổi hỏi: “Mẹ, chân của mẹ sao vậy? Giày đâu?”. Không đợi bà mẹ trả lời, chính trị viên lạnh lùng nói tiếp: “Đi bộ đến đây, giày đã rách từ lâu rồi!”. Đi bộ? Từ nhà đến đây ba bốn trăm dặm đường, hơn nữa còn có một đoạn đường núi rất dài!

Lưu Cương từ từ ngồi xổm xuống, nhè nhẹ xoa lên đôi chân rách bươm của Mẹ, nói: “Mẹ, sao mẹ không ngồi xe? Sao mẹ không mua giày?”

Bà co chân lại, làm ra vẻ không để ý nói: “Ngồi xe à, đi bộ tốt hơn nhiều, hầy, năm nay gặp bệnh heo truyền nhiễm, mấy đầu heo trong nhà chết cả rồi, trời gặp hạn, hoa màu cũng không thu được bao nhiêu, lại còn cha con… xem bệnh thì… tốn không ít tiền… Nếu cha con khỏe thì đã sớm đến thăm con rồi. Đừng phiền trách cha mẹ con nhé!”.

Chính trị viên dụi dụi đôi mắt, lặng lẽ lui ra ngoài. Lưu Cương cúi thấp đầu hỏi: “Cha con đã khỏe hơn chưa?”. Đợi rất lâu chẳng thấy mẹ trả lời, anh ngẩng đầu lên, thấy mẹ đang quệt nước mắt, nhưng miệng lại nói: “Bụi bay vào mắt rồi, con hỏi cha con à? Cũng sắp khỏe rồi, cha con nói là đừng bận tâm đến cha, cố gắng cải tạo cho tốt!”.

Thời gian thăm nuôi đã hết. Chính trị viên bước vào, tay cầm một tờ tiền giấy mệnh giá lớn, nói: “Bác ạ, đây là chút lòng thành của quản giáo chúng cháu, bác không thể cứ đi bộ mà về nhà được, nếu không thì Lưu Cương sẽ đau lòng đến chết đó!” .

Mẹ Lưu cứ đung đưa hai tay, nói: “Sao thế được, con tôi ở chỗ các anh đã đủ làm các anh nhọc lòng rồi, tôi còn lấy tiền các anh thì sẽ tổn thọ mất!”.

Chính trị viên run giọng nói: “Làm con mà không thể để bác sống hạnh phúc vui sướng mà còn khiến bác hoảng hốt lo sợ thế, để bác đi bộ suốt mấy trăm dặm đến đây, nếu lại để bác cứ thế này mà về thì đứa con đó có còn được xem là người không?”.

Có một tình yêu không thể nghi ngờ

Khi đó, một viên quản giáo đi vào phòng, cố nói một cách vui tươi: “Thôi đừng khóc nữa, mẹ đến thăm con trai là chuyện vui rồi, nên cười mới phải chứ. Để cháu xem bác mang đến món ngon nào nào” rồi vừa nói vừa dốc ngược túi xuống. Mẹ Lưu Cương ngăn không kịp, toàn bộ đồ đạc đều rơi ra cả, ngay tức khắc, mọi người đều sững sờ…

Túi thứ nhất mở ra, tất cả đều là màn thầu, mì, bánh các loại, cái nào cái nấy đều tã tượi, cứng như đá, hơn nữa từng cái từng cái cũng khác nhau. Khỏi phải nói, đây là đồ bà đã ăn qua khi đi đường. Mẹ Lưu Cương lúng túng cực độ, hai tay cứ túm chặt lấy gấu áo, lẩm bẩm nói: “Con yêu, đừng buồn mẹ làm vậy, quả thực trong nhà không còn gì để mang đi…”.

Lưu Cương dường như không nghe thấy, chỉ chăm chăm nhìn vào đồ trong túi thứ 2, đó là một hũ tro cốt! Anh ngơ ngẩn hỏi: “Mẹ, đây là gì thế?” Mẹ Lưu Cương sắc mặt hoảng hốt, chìa tay ôm lấy hũ tro: “Không… không có gì…”. Lưu Cương phát điên lên giành lại, toàn thân run rẩy: “Mẹ, đây là gì?”.

Mẹ Lưu Cương ngồi phịch xuống đờ đẫn, mái tóc hoa râm co giật dữ dội. Rất lâu sau bà mới cố gắng nói: “Đó là… cha con! Để kiếm tiền đi thăm con, cha con đã cật lực làm ngày làm đêm, toàn thân suy sụp cả. Trước khi chết, cha con nói không được nhìn thấy con nên trong lòng rất buồn, dặn mẹ sau khi chết nhất định phải đem cha đến chỗ con, nhìn con một lần cuối cùng…”

Lưu Cương bật ra tiếng khóc xé nát tâm can: “Cha… con sửa…” tiếp theo “phịch” một tiếng phủ phục xuống, đập đầu xuống đất “bình bình”, chỉ thấy bên ngoài phòng thăm nuôi dần dần tối đen, tiếng khóc đau thương thấu tận trời xanh…

Theo truyenngan.com.vn

Câu chuyện cảm động: Đời cười

Câu chuyện cảm động: Đời cười

Trong tôi lại hiện về kí ức của một sân khấu chật kín người, đứa trẻ ngồi hàng ghế đầu mắt long lanh, tự hào nhìn lên ông bố bụng phệ mặc bộ quần áo lòe loẹt dang tay chào khán giả.

Câu chuyện cảm động: Đời cười

Câu chuyện cảm động: Đời cười

Trong tôi lại hiện về kí ức của một sân khấu chật kín người, đứa trẻ ngồi hàng ghế đầu mắt long lanh, tự hào nhìn lên ông bố bụng phệ mặc bộ quần áo lòe loẹt dang tay chào khán giả.Tôi cười. Cả khán phòng cùng cười. Và nước mắt cứ thế lăn dài trên gò má.

Trong khi tôi ngồi chống cằm trên nóc một tòa nhà cao tầng với hộp cơm dở dang bên cạnh và tay phì phèo điếu thuốc thì điện thoại đổ chuông.

Bố tôi gọi, đầu dây bên kia nhì nhèo tiếng ông:

– Chiều, mày có rỗi, thì về nhà. Tao có chuyện muốn nhờ.

Tôi “ậm ờ” rồi gác máy. Mặt tiu ngỉu nhìn xuống những dòng xe bé tí xíu trôi bồng bềnh qua…

Vừa tan sở làm, tôi ọc ạch đi chiếc wave cà tàng qua nhà bố. Ông đã đứng đợi tôi trước hiên nhà, mặc bộ caravat, dõng dạc nói:

– Mày đưa bố ra kia. Chọn áo quan!

Ông leo lên xe tôi. Tôi ngơ ngác nhìn ông, rồi cũng nổ máy phóng xe đi.

Tới một shop quần áo lớn, tôi và ông dừng lại ở đó. Chẳng đợi tôi dắt xe vào bãi, ông mặc tôi, nhởn nhơ vào trước.

Tôi vào rồi thì thấy ông đang thử chiếc áo sơ mi cộc tai hoa hòe đủ kiểu, cùng chiếc quần ngố và đôi dép tông trắng, nhún nhảy trước gương. Con bé nhân viên bên cạnh sở hữu khuôn mặt trẻ măng mặc chiếc áo hai dây trắng lồ lộ cặp nhũ hoa, với chiếc quần zip ngắn cũn cỡn cứ nhìn ông rồi cười hoài. Ông ngó tôi qua gương, hỏi:

– Mày thấy sao?

Tôi lắc đầu:

– Tùy bố!

Con bé nhân viên ngó nghiêng bố tôi một hồi rồi đon đả cười:

– Bác mặc bộ này đẹp, lại trẻ ra nhiều đấy ạ. Bác định mặc cho dịp nào ạ?

Ông đưa mắt nhìn nó, rồi trả lời tỉnh queo:

– Tôi chọn áo quan.

Con bé nhân viên che miệng há hốc mồm, rồi vội chữa thẹn bằng cách lảng đi. Lúc vào tay nó cầm vài bộ quần áo, cười gượng:

– Bác thử mặc mấy bộ này xem ạ, biết đâu…

Bố tôi tủm tỉm cười, nói:

– Cô thật khéo chọn.

Rồi ông thong dong vào thay hết bộ này đến bộ khác.

Tôi nghệt ra nhìn ông, rồi cúi nhìn đồng hồ.

Bố tôi bước ra khỏi phòng thay đồ. Lần này ông mặc bộ vest xanh lơ lòe loẹt bó sát cái thân hình béo núc, cùng chiếc áo sơ mi vàng ệch.

Ông ưỡn ngực quay qua quay lại:

– Được chứ, con trai?

Mắt tôi cụp xuống, miệng tôi trề ra:

– Được.

Ông vào thay đồ, rồi trở ra, quay sang nói nhỏ với con bé nhân viên:

– Cô gói cho tôi.

Trời nhá nhem, con phố văng tanh, chúng tôi là là đi trên đường. Ông hỏi tôi:

– Quan tài tao đặt người đóng rồi. Còn mấy việc vặt nữa… nhờ mày nốt.

Tôi hậm hực:

– Đùng một cái, đang khỏe như voi, cứ thích lo chuyện đâu đâu…

– Đâu đâu cái gì, vớ vẩn!

Tôi thả ông dưới hiên nhà, tay xách nách mang, ông lủi thủi đi vào, không quên ngoái lại hỏi tôi:

– Thế có vào ăn cơm không?

Tôi “psy” một tiếng rồi lắc đầu:

– Con bận viêc rồi.

– Rõ cái thằng…

Đợi cho ông vào hẳn nhà tôi mới yên tâm trở về.

Một buổi tối trong nhà hàng sang trọng, những dãy bàn thắp nên ánh nến vàng lung linh và huyền ảo. Xung quanh là những cặp tình nhân tỉ tê tâm sự. Tôi ngồi đối diện em.

Người tôi yêu hôm nay mặc chiếc váy trắng xẻ ngang đôi vai gầy trắng muốt. Đôi môi em bẻ cong và chiếc má phúng phính để lộ cặp lúm đồng tiền quyến rũ mỗi khi tôi pha trò:

– Anh mắng hắn một trân té tát, bảo: Sao có con ruồi trong tô mì của tao? Hắn nghệt ra, rồi lảng đi, không quên lầm bầm: Người đâu đẹp trai mà… Anh tức quá….

Đúng lúc ấy thì tiếng chuông điện thoại vang lên, tôi đặt mặc định bài “Như một lời chia tay”, điệp khúc í éo: Những hẹn thề từ nay khép lại…

Tôi luống cuống mở máy, bố tôi gọi. Tôi cáo lỗi với em rồi lủi vô phòng vệ sinh nghe điện thoại:

– Bố… con đang có chuyện…

– Chuyện gì… mày thì ngoài đi tòm tem các gái thì còn chuyện gì nữa?

– Hai mấy tuổi đầu rồi, không đi tòm tem các gái, đến tết công gô bố mới có cháu bế à?

Đầu dây bên kia, ông psy một tiếng, rồi lại nói:

– Sớm mai chủ nhật, qua xem quan tài cùng tao!

Giọng tôi tiu ngỉu:

– Mai con…

– Không mai miếc gì hết! Tao chết ra đấy mới cuống cuồng đi lo… vớ va vớ vẩn!

Tôi đuối lí, vội cụp máy trở ra. Mắt tôi chớp chớp nghĩ ngợi, rồi ngồi xuống bàn ăn như kẻ mất hồn.

– Có chuyện gì thế anh?

– Ờ, không… – Tôi đáp cụt lủn.

Cả buổi hôm ấy mặt tôi cứ cụp xuống, im như phỗng, đến khi món điểm tâm dọn ra, tôi mới ấp úng:

– Anh xin lỗi… mai nhà anh có chuyện… Anh…

Người tôi yêu nở một nụ cười gượng:

– Không có gì đâu…

Sớm hôm sau tôi qua nhà bố, đứng đợi trước cửa. Chốc chốc lại nhìn đồng hồ đeo tay.

Lúc lâu sau thì bố tôi xuống, ông mở cửa, tay giơ giơ cuốn tiểu thuyết ngôn tình nào đó, ngoái ra:

– Tôi đang đọc dở… chả để ý…

Rồi ông lịch kịch đóng cửa, leo lên xe tôi. Chúng tôi đi một quãng đường dài.

Đường cao tốc, vắng tanh, tôi đi chậm rì. Ông ngoái lên bảo:

– Thôi mày xuống tao đèo.

– Khỏi, bố cứ ngồi yên đấy, cẩn thận chứ…

– Sao mày dát thế con trai? Cứ thế thì chó nó thèm à?

Tôi cáu:

– Bố để yên cho con đi.

Bố tôi trả lời tỉnh bơ:

– Thì có ai nói gì đâu.

Hai bố con tôi đèo nhau rẽ vào trong con đường đất nhỏ, hai bên đường rặt những tán cây cùng cỏ dại. Dừng chân trước xưởng gỗ, ông bước xuống, quẹo chân chữ bát mà đi vào. Tôi lúi húi theo sau. Gã thợ mộc trạc ba mươi đang đốc thúc chỉ trỏ đám nhân công, thấy bố tôi, vội quay ra:

– Bác ạ! Bác vào thử.

– Ờ.

Rồi ông đi theo gã thợ mộc vào nhà, tôi cúi mặt đi theo. Gã chỉ chiếc quan tài nằm dưới nền đất. Ông nhón người bước lên, rồi nằm lọt thỏm xuống.

– Mát quá…

Gã thợ mộc cười:

– Thì con chọn đúng loại, gỗ nghiến theo yêu cầu của bác mà lại…

Rồi ông khoát tay gọi với ra:

– Anh… vào thử?

Tôi cười như mếu, rồi bỏ ra ngoài hút thuốc, thờ ơ nhìn đám thợ đang đục đẽo những phượng, rồng…

Tưởng chừng như mọi thứ đã chuẩn bị xong xuôi rồi. Đám ma của ông sẽ diễn ra chu toàn và cái dòng chữ “trong lúc tang gia bối rối” dùng trong trường hợp đám ma của ông có lẽ hơi thừa…

***

Trong lúc tôi đang nằm ngả lưng trên ghế tựa nhìn sóng biển vỗ dập dìu, quay sang nhìn người tôi yêu, mặc bộ bikini trắng, loại không có quai đeo, đang thiếp đi… nhìn yêu không chịu được! Thì tiếng chuông điện thoại: Những hẹn thề từ nay khép lại… Lại vang lên.

– Mày ở đâu, về ngay, quên cái vụ nhạc nhẽo đấy… Không có kèn sáo nhị gì! Nhé! Nghe mà não…

– Rồi… rồi…- Tôi lúng túng quay sang nhìn người tôi yêu, rồi trả lời ráo hoảng- Thì bố cứ thấy cái nào hay, thì bố cho vào.

– Thì tao mới hỏi ý kiến mày! Chứ mày lại bảo tao độc đoán!

– Con đang đi công tác, sao mà về ngay được?

– Thì mai?

– Mai cũng không được!

– Ngày kia?

– Hết tuần!

Tôi trả lời cụt lủn. Rồi quay sang nhìn em, mặt tôi xịu đi.

– Mày cứ bốc phét!

Tôi bực mình:

– Sao bố không để cho con yên? Bao nhiêu lần bố cho con lăn lên lộn xuống vì đủ thứ trò của bố? Cho con xin một tuần yên ổn!

Đầu dây bên kia không có tiếng trả lời, rồi chỉ còn lại những tiếng tút dài.

Đêm hôm ấy, tôi vùng tỉnh giấc, em vẫn yên giấc cạnh tôi, linh tính báo cho tôi điều chẳng lành. Rồi trở ra ban công hút thuốc. Tôi thở dài rồi sốt ruột vào lấy máy của em, quay số gọi cho bố.

Ông nhấc máy.

– Đứa nào đấy?

Tôi không đáp, đặt máy xuống bên cạnh, thở phào nhẹ nhõm.

***

Chiều hôm sau, bố tôi vĩnh viễn đi về cõi vĩnh hằng. Một thằng bỏ mẹ nào đó rồ ga đâm phải ông, khi ông đang trên đường đi bộ từ nhà tang lễ trở về.

Đám tang của bố tôi diễn ra trong tiếng nhạc cổ điện không lời réo rắt, buồn não nề khiến một thằng thất tình phải đập đầu xuống sàn mà tự vẫn do ông soạn ra.

Trong những bước chân và trong tiếng sụt sùi của những vị khách bước qua linh cữu, ông mặc bộ vest xanh lơ mà hôm ấy tôi đi chọn cùng. Tôi cúi mặt, rón rén nhìn từng vị khách đến, rồi lại đi.

Tôi cầm tờ giấy trong tay, và đứng lên bục, cạnh linh cữu của bố, nói qua micro.

“Bố tôi là một diễn viên hài, có lẽ vì thế mà cho tới khi giải nghệ ông không bao giờ bỏ cái tính… gây bất ngờ cho khán giả. Lúc nào cũng khiến tôi tá hỏa vì những hành động chẳng giống ai của ông…

Và lần này, ông cũng làm tôi bất ngờ…

Chiều hôm tôi được tin ông bị tai nạn qua đời, tôi mới trở về từ Hải Phòng. Có lẽ đó là sự bất ngờ ngẫu nhiên khiến tôi đỡ dằn vặt hơn việc ông lao ra ban công nhảy lầu và để lại chức thư với vài dòng ngắn ngủi: Mày là thằng con bất hiếu, vì gái quên cả bố mày!

Tôi không biết sau khi sang thế giới bên kia, ông mải chọc thánh thần, ghẹo tiên nữ… có về đây để khiến tôi bao lần mếu xệch đi vì những hành động của ông nữa không?

Tiếng nhạc bất ngờ từ đâu vang lên, một bản nhạc vui nhộn mà hồi ông còn đi diễn, mỗi lúc vang lên là lúc ông xuất hiện. Tôi giật mình quay ra.

Tôi cười. Cả khán phòng cùng cười. Và nước mắt cứ thế lăn dài trên gò má.

Theo truyenngan.com.vn

Chuyện về bố: Bụi thời gian đã phủ lên cả một miền ký ức

Chuyện về bố: Bụi thời gian đã phủ lên cả một miền ký ức

Khi đang đi làm, đi học ở xa nhà hãy về nhà khi có thể vì ở nhà, mọi người trong gia đình đang nhớ bạn đấy – những người luôn yêu thương bạn mà không cần bất kỳ điều kiện gì.

Chuyện về bố: Bụi thời gian đã phủ lên cả một miền ký ức

Chuyện về bố: Bụi thời gian đã phủ lên cả một miền ký ức

Bố trong ký ức xa xưa hồi bé tẹo là những ngày hè xách giỏ đi theo bố bắt cua về nấu canh, con bập bõm lội ruộng nước ngã xiêu vẹo, về thế nào cũng có bộ quần áo đầy bùn đất, nhưng lần nào đi bắt cua bố cũng vẫn cho đi theo.

Với ý nghĩ ngây thơ của một đứa 6, 7 tuổi ruộng lúa như là một nơi diệu kỳ với những con cào cào, châu chấu màu xanh, chuồn chuồn ớt màu đỏ, nòng nọc màu đen, hoa bèo màu tím, một thế giới có quá nhiều thứ thú vị để nghịch ngợm. Lần nào đi theo cũng cặm cụi lăng xăng đi hái những bông hoa dại, những bông cỏ gà, hay mải chạy theo mấy con chuồn chuồn đá, kệ cho trời nắng vỡ đầu, cầm giỏ cua mà cứ chạy tít tận đâu. Nên bập bõm ngã lên ngã xuống thì lần nào cũng vẫn hào hứng lắm xách giỏ chạy theo bố.

Bố trong ký ức ngày xưa còn là một tấm lưng lớn, con ngồi sau tóm áo bố trên chiếc xe đạp kỳ cạch bố trở từ nhà lên tận Hà Nội chơi, và đã sướng mãi giống như con chim nhỏ lần đầu tiên bay xa cái tổ của mình, được lần đầu tiên đi qua cầy cầu lớn nhất, bắc qua con sông lớn nhất mà con từng thấy – sau này lớn mới biết đấy là cầu Long Biên, sông Hồng.

Những ngày mùa gặt, vất vả thế mà vẫn có lần bố còn đút túi cái tổ chim mang về tận nhà cho tụi con chơi. Tuổi thơ con lớn lên giản đơn với những cây cỏ dại, những con côn trùng bắt ngoài đồng về, những trò chơi với cát, sỏi,… nhưng chưa khi nào con thấy mình có một tuổi thơ cơ cực. Con thấy mình có một tuổi thơ mênh mang với cánh đồng xanh bất tận với ánh nắng trải dài.

Rồi hồi bố đưa đi thi đại học, ngày thi đầu tiên xong nhìn cái mặt méo xệch của con vì không làm được bài, bố vẫn chỉ nhắc hôm sau làm bài bình tĩnh.

Kết quả sau mấy ngày vất vả đưa con đi thi thì con vẫn… trượt, thất bại lớn đầu tiên của một đứa con gái 18 tuổi. Con đã tự trách bản thân nhiều đến mức tụt mất mấy ký. Sự kỳ vọng của bố và mẹ vào con, rồi cả sự kỳ vọng của chính bản thân con vào mình nữa, đều không là gì cả. Dù bố mẹ không trách một lời nào nhưng con không thoát khỏi cảm giác mình là người có lỗi.

Rồi con cũng đi học, ít ra là không phải ở nhà rồi loay hoay không biết làm thế nào để định hướng có một tương lai tự lập, rồi bố mẹ lại cõng trên lưng cái gánh nặng lớn hơn vì con.

Suốt mấy năm con đi học, ngoài việc đồng ruộng bố chạy thêm xe ôm, da bố đen sạm đi vì công việc phơi nắng phơi gió ở ngoài đường với bao nhiêu vất vả, rủi ro. Nghe những câu chuyện bố kể về ngày làm việc của mình có lúc dở khóc dở cười, rồi những hôm trời mưa chở khách, con chỉ cảm thấy tội tội vì thương bố. Mỗi lần con đi học về, trước khi con lên trường bố lại đưa cho mấy trăm nghìn để lo việc ăn ở trên trường, cầm những đồng tiền sương gió ấy, con chẳng bao giờ cho phép mình tiêu hoang.

Dù gì, thì con cũng biết con chưa bao giờ là đứa con giỏi để bố mẹ được tự hào, bù lại con cố gắng làm một đứa con ngoan, nhưng thật buồn là trong cuộc sống này là cái sự ngoan thôi nhiều khi cũng chẳng có mấy giá trị. Người ta có thể định giá những món đồ hàng hiệu, những chiếc xe hạng sang, hay một khối tài sản lớn, nhưng chẳng ai bận tâm nhiều xem lương tâm có giá bằng bao nhiêu?!

Sau bao nhiêu khó nhọc, lam lũ, vất vả sương nắng, rồi một ngày bố bệnh, lúc đấy con mới chỉ sắp ra trường, chẳng làm được gì cho bố. Những lúc nghĩ về bố con luôn thấy mình có lỗi. Tháng lương tết đầu tiên con đi làm, được thưởng tết, con đưa bố bảo bố tiêu gì thì tiêu, tết rồi bố mua bộ quần áo mới, lúc đầu bố không nhận, kêu là “Lương mày được bao nhiêu, cho bố làm gì?”, rồi bố nhận nhưng cũng chẳng mua quần áo mới, lại bảo “Bố suốt ngày ở nhà, chẳng đi đâu mà cần quần áo mới”, tiền bố lại cất một chỗ khi cần để mua thuốc.

Bao nhiêu vất vả, lam lũ từ lúc bọn con còn bé tẹo đến lúc bọn con lớn đi làm tự lập được là lúc gánh nặng nhẹ bớt đi thì bố lại không được an nhàn ngày nào lại quay sang chống chọi với bệnh tật. Những lần đi thăm bố ốm ở bệnh bị ám ảnh bởi mùi thuốc tẩy trùng len lỏi trong không khí, đông đúc và ngột ngạt, ngột ngạt bởi chính những tiếng thở dài, những ánh mắt mệt mỏi của người ốm và người nhà đi chăm người ốm, những khuôn mặt phờ phạc, những đôi mắt mệt mỏi lúc nào cũng cầu mong điều bình an cho người thân trong sự hoang mang, lo sợ.

Thấy tất cả những người đến bệnh viện thật là tội, đến ốm dặt ra đấy, đến viện để điều trị mà như bị đi đầy, cứ cực cực sao. Một chiếc giường một mà dùng cho 2, 3, thậm chí 4 người nằm, người khỏe nằm như thế còn chẳng chịu được huống chi người ốm?! Rồi người ốm nặng, mệt hơn thì được nhường nằm trên giường, người không mệt bằng thì nằm dưới đất hoặc hành lang bệnh viện, cái cảnh ấy chẳng xa lạ gì ở các bệnh viện lớn. Chỉ xót xa là ngay cả ở những bệnh viện lớn cỡ quốc gia mà cũng không bố trí nổi cả một chiếc giường một cho bệnh nhân. Trừ phòng VIP, dành cho người có điều kiện thì chẳng tính làm gì.

Rồi nhìn vài tấm biển có dòng chữ: “Đề phòng trộm cắp” trong khuôn viên bệnh viện cũng thấy buồn thiu cho sự thật trước mắt, những người đã đến viện để điều trị là người ta phải ốm lắm, một khi đến viện thì hẳn là phải tốn kém, đa phần mình gặp toàn là người cứ khắc khổ lam lũ, những người đấy hẳn là mắc chứng sợ bệnh viện, họ chỉ chịu đến viện khi mà ốm không chịu được nữa, đơn giản chỉ vì sợ tốn kém quá sức của họ, có khi vài ngày đi viện cũng tốn đến số tiền cả tháng, cả năm họ giành dụm, chưa tính đến việc chạy vạy, cầm cố, những đồng tiền người ta hết sức gom nhặt chỉ mong đổi lại sức khỏe cho người thân . Vậy mà, có những kẻ đang tâm đi lừa, đi trộm cắp ở cái nơi người ta đang đối mặt với những điều khốn khổ như thế.

Cứ nghĩ bố đi viện vài ngày xong lại khỏe rồi về nhà, nhưng lần này thì không. Lúc lên thăm bố thấy bố mệt rõ rệt, hỏi mẹ bố ăn được nhiều không, mẹ chỉ nói bố uống ít sữa rồi, lúc về thấy mẹ rơm rớm, cho dù mẹ bảo là cứ yên tâm về đi, nhưng linh cảm có gì đó chẳng lành.

Rồi không ngờ, cũng cái nắng hè gay gắt này năm trước nghe tin bệnh viện trả bố về, từ lúc đó đầu óc cứ mông lung và không định hình được: “Chuyện gì đang xảy ra với mình thế?!”. Tận mắt thấy bố bị buộc chân, tay vào giường, trong cơn hôn mê gan bố nói linh tinh nhiều lắm, con thấy bố nhìn con nhưng dường như bố không nhận ra con nữa, mắt con nhòe đi vì không làm gì được cho bố.

Thấy cuộc sống sao bất công với bố, rồi bất công cả với chúng con chỉ có 5 ngày quây quần bên bố, nhìn bố gồng mình lên với những cơn đau nghiến răng, tụi con cũng đau lắm. Trong lúc mê man thấy bọn con nước mắt ngắn dài, bố vẫn còn dặn :”Cứ bình tĩnh!”. Câu nói làm tim con thắt lại, con sẽ chẳng bao giờ quên câu nói ấy. Bao nhiêu hi vọng cũng chẳng đổi lại được gì. Cái thời khắc nhìn người thân, ruột thịt thở những hơi thở gấp gáp cuối cùng nếu ai đó đã trải qua sẽ hiểu được nỗi đau như thế nào, sự tan vỡ như thế nào, trong khi những người ở lại không thể nào níu giữ hay thay đổi được điều gì, chỉ biết lặng đi với nỗi đau. Một năm rồi, mà nỗi đau ấy vẫn bất chợt trỗi dậy mỗi khi nỗi nhớ ùa về, và vẫn đau như trước chẳg thể nguôi ngoai.

Cuộc sống cũng thật lạ lùng, người ta sinh ra là đã được mặc định chỉ có một khoảng thời gian để tồn tại, đi hết cái giới hạn đấy chỉ là hư không, và rồi một ngày mỗi chúng ta rồi cũng bị nuốt vào cái khoảng hư không đấy. Không có trường hợp loại trừ cho một ai.

Những ngày rằm, mùng một mẹ hay rủ đi chùa, chùa chiền mang lại cảm giác thanh tịnh lắm, nhưng mình là một đứa vô thần nên đi chùa chẳng bao giờ cầu khẩn cái gì ham hố, chỉ đại loại mong cho mọi người trong gia đình sức khỏe và sự bình an, chỉ vậy. Lắm khi đi theo mẹ chỉ để làm xe ôm cho mẹ, rồi ngồi lẩn thẩn ở bên ngoài để cảm thấy cái tĩnh ở một nơi linh thiêng chứ chẳng có mục đích cầu khấn điều gì. Một nơi thanh tịnh như thế sao cứ phải làm cho nó ồn ào bởi bao nhiêu tham, sân, si của đời thường?

Rồi khi ngồi ở sân chùa trong cái thanh tịnh trong trẻo ấy nhìn lên những tán cây cổ thụ rợp bóng lay động bởi những cơn gió vi vu, xào xạc trên đó, chợt hỏi: Thực sự người ta làm sao có thể bình yên khi kiếp con người vẫn cứ đè nặng trên vai từng ngày? Có nơi nào gọi là bình yên khi những nỗi buồn nhân thế vẫn đang hiện hữu ở quanh đây? Liệu ở cái khoảng hư không bình yên có đang ở đấy? (Thôi, cái này ảo quá, không nghĩ nữa!)

Chỉ là thấy cuộc sống luôn là một điều kỳ diệu, cho dù chính nó có những lần thản nhiên làm ta đau, đau đến nghẹt thở. Nhưng mình chẳng muốn đề cập đến điều gì vượt tầm trí hiểu, chỉ là lúc này ta đang ở đây, và đang sống trong khoảng thời gian hữu hạn của chính mình, khi có thể hãy dành thời gian quan tâm đến những người thân yêu, ruột thịt, những người cho dù có chuyện gì xảy ra sẽ vẫn luôn bên bạn.

Theo truyenngan.com.vn

Câu chuyện hay cảm động về cha

Câu chuyện hay cảm động về cha

Hai bố con đến các phòng trưng bày xe tải trong thành phố. Trong lúc đang hỏi chuyện người bán hàng, tôi để ý thấy bố chăm chú nhìn vào một chiếc xe tải hạng nhẹ màu nâu. Bố nhẹ nhàng vuốt ve chiếc xe như cách các nhà điêu khắc đang kiểm tra tác phẩm của mình vậy.

Câu chuyện hay cảm động về cha

Câu chuyện hay cảm động về cha

Mỗi lần bước vào trạm cứu hỏa, nhìn những động cơ màu đỏ nhuộm dạ quang vàng, những chiếc vòi phun nước, những đôi ủng cao su cỡ lớn và mũ bảo hiểm… là tôi lại nhớ về thời thơ ấu cùng người bố kính yêu của mình. Bố tôi đã làm việc suốt ba mươi lăm năm trong vai trò tổ trưởng tổ bảo dưỡng các dụng cụ cứu hỏa.

Ngày ấy, bố thường dẫn tôi và anh Jay đến trạm cứu hỏa chơi. Ở góc trạm cứu hỏa có một chiếc máy tự động chứa những chai Coca-Cola loại 300 ml giá một hào. Mỗi khi được theo bố đến trạm cứu hỏa, anh em tôi thích nhất là việc được mua nước ở cái máy bán hàng tự động đó.

Năm lên mười tuổi, một lần, tôi dẫn hai đứa bạn đến trạm cứu hỏa chơi. Hôm đó, trước bữa trưa, tôi đã hỏi xin bố mua ba chai Coca-Cola để đãi các bạn. Dù thoáng chút lưỡng lự nhưng cuối cùng bố cũng đồng ý và đưa cho tôi ba hào. Chúng tôi lao đến cái máy bán nước để lấy chai Coca-Cola và xem nắp chai của đứa nào sẽ có một ngôi sao lấp lánh ở trong.

Đúng là một ngày may mắn! Nắp chai của tôi có một ngôi sao. Tôi cực kỳ muốn đổi mười nắp chai có hình ngôi sao để lấy cái mũ Davy Crockett, mà lúc bấy giờ tôi đã sưu tập được bảy chiếc.

Sau đó chúng tôi cảm ơn bố rồi về nhà ăn trưa để buổi chiều còn đi bơi.

Đi bơi về, tôi nghe thấy bố mẹ đang nói chuyện ở trong nhà. Mẹ có vẻ không hài lòng về bố. Tôi còn nghe mẹ nhắc đến tên mình.

– Đáng lẽ ra anh phải nói với con là không mang đủ tiền cho con uống nước ngọt chứ. Brian sẽ hiểu thôi. Nhà mình chẳng dư dả gì và anh cần phải ăn trưa nữa!

Tôi nhìn qua cửa sổ, thấy bố – vẫn như mọi khi – chỉ nhún vai im lặng.

Sợ bố mẹ bát gặp mình đang nghe lén, tôi nhẹ nhàng đi về phía cầu thang rồi lên căn phòng mà năm anh em chúng tôi vẫn ngủ chung.

Khi lấy từ trong túi cái nắp chai trúng thưởng để bỏ chung nó vào với bảy cái còn lại, tôi nhận ra bố đã hy sinh cho mình nhiều đến thế nào. Tối hôm đó, tôi tự hứa với lòng: “Một ngày nào đó, nhất định con sẽ nói với bố ràng con biết sự hy sinh thầm lặng của bố trong ngày hôm nay, cũng như rất nhiều ngày khác. Và con sẽ không bao giờ quên ơn bố”.

Suốt hai mươi năm, bố làm việc cật lực để nuôi sống cả gia đình. Ở tuổi năm mươi, bố lên cơn đau tim đột ngột và sau đó, ông phải nhờ đến máy trợ tim.

Một hôm, chiếc xe cũ kỹ của bố bị chết máy. Bố gọi điện nhờ tôi đưa đi tái khám theo lịch hẹn. Khi đến trạm cứu hỏa để đón bố, tôi thấy bố cùng mấy chú đồng nghiệp đang đứng ngoài sân ngắm một chiếc xe tải nhỏ. Khi hai bố con đang trầm trồ khen ngợi nó, tôi nghe thấy bố nói:

– Rồi một ngày bố sẽ mua một chiếc thế này!

Cả hai bố con cùng cười lớn. Xưa nay, bố vẫn luôn nói về những ước mơ không bao giờ đạt được của ông theo cách đó. Bồng dưng tôi thấy sống mũi của mình cay cay. Công việc làm ăn của anh em tôi tiến triển khá tốt nên tôi đã đề nghị mua tặng bố chiếc xe tải đó. Thế nhưng, bố từ chối và nói:

– Nếu bố không tự mình mua được nó thì bố có cảm giác nó không phải của bố.

Hôm đó, lúc rời khỏi phòng khám, tôi thấy gương mặt bố nhợt nhạt. Nhưng bố chỉ nhẹ nhàng nói với tôi:

– Về thôi con.

Hai bố con tôi ra về trong im lặng. Tôi chọn con đường đi ngang qua trạm cứu hỏa ữở về nhà. Bố nhìn hai bên đường rồi kể cho tôi nghe những kỷ niệm nơi mình vừa chạy ngang qua.

Tôi biết có thể bố sắp sửa đi xa.

Bố nhìn tôi, gật đầu.

Lần đầu tiên sau mười lăm năm, hai bố con tôi dừng lại ở quán kem Cabot và cùng ăn kem ốc quế. Bố nói về ngày bố ra đi, về niềm tin mà ông đặt nơi anh em chúng tôi. Bố bảo ràng bố không sợ chết mà chỉ sợ phải xa mẹ. Bố lo mẹ sẽ cô đơn trong những tháng ngày còn lại. Tôi nghẹn ngào trước tình yêu bố dành cho mẹ.

Bố bắt tôi không được nói với bất kỳ ai về cái chết đang lơ lửng trên đầu bố. Tôi đồng ý, dù biết rằng đó là bí mật khó khăn nhất mà tôi phải giữ kín trong đời.

Một ngày nọ, tôi bảo với bố rằng vợ chồng tôi đang tìm mua một chiếc xe tải. Tôi nhờ bố đi chọn giúp để tôi có thể mua được chiếc tốt nhất.

Tôi đề nghị người bán cho bố lái thử chiếc xe tải màu nâu ra ngoài. Bố lái xe xuống đường số 27 và mười phút sau, ông trở lại, miệng không ngớt khen ngợi chiếc xe.
Sau đó, chúng tôi đề nghị chạy thử một chiếc xe tải màu xanh lớn hơn để so sánh hai chiếc với nhau.

Vài hôm sau, tôi rủ bố đi đến hãng lấy chiếc xe tải màu xanh về cùng tôi. Ngay lập tức, bố đồng ý đến đó gặp “chiếc xe tải màu nâu của bố” lần cuối – theo như bố vẫn gọi nó từ hôm trở về nhà.

Khi đi ngang qua khu vực trưng bày, chúng tôi nhìn thấy chiếc xe tải màu xanh dán miếng giấy nhỏ, trên đó ghi: “Đã bán”. Kế bên nó, chiếc xe màu nâu cũng dán một mảnh giấy tương tự.

Tôi liếc nhìn bố và thấy sự thất vọng hiện rõ trên gương mặt bố. Bố nói:

– Ai đó đã mua mất chiếc xe đẹp này rồi.

Tôi chỉ gật đầu và nói với bố:

– Bố vào trước bố nhé. Con ra ngoài một lát, nhưng con sẽ tới ngay thôi!

Khi bước ngang qua chiếc xe màu nâu, bố đưa tay vuốt ve nó và tôi có thể thấy rõ nỗi thất vọng cùng sự luyến tiếc của bố.

Tôi bước ra bên ngoài, và chờ đợi. Qua cửa sổ, tôi thấy người bán hàng mời bố ngồi, giao bộ chìa khóa chiếc xe màu nâu cho bố. Đó chính là món quà tôi tặng bố.

Bố nhìn ra ngoài, nhìn thấy tôi đang bước vào. Đôi mát chúng tôi gặp nhau và cả hai cha con cùng gật đầu, cười lớn.

Tôi ngồi đợi bên ngoài văn phòng khi bố tôi chạy thử xe thêm lần nữa. Lúc bố bước ra khỏi chiếc xe, tôi bước đến ôm bố thật chặt.

Tối hôm đó, hai bố con tôi cùng nhau đi dạo trên con đường nhỏ dẫn về nhà. Bố bảo rằng bố không hiểu vì sao tôi cứ nhất định mua tặng bố chiếc xe tải màu nâu đó.

Tôi mỉm cười, thấy món quà của mình quá nhỏ bé so với chiếc nắp chai Coca có ngôi sao chính giữa ngày xưa!

Theo truyenngan.com.vn