con gái

Chạnh lòng khi con gái yêu quý đi lấy chồng

Chạnh lòng khi con gái yêu quý đi lấy chồng

Chúng ta nên hiểu, dù thời đại đổi thay nhưng tình cảm là thứ ít đổi thay nhất của con người. Làm dâu thì vẫn có mẹ chồng, rồi chuyện hiếu hỉ nhà chồng, dẫu có ở riêng cũng không thể không quan tâm đến những việc của nhà chồng…

Chạnh lòng khi con gái yêu quý đi lấy chồng

Chạnh lòng khi con gái yêu quý đi lấy chồng

Mẹ ứa nước mắt nhớ cái cảnh cô dâu trẻ chân ướt chân ráo bước về ngôi nhà lạ hoắc. Nhà đó có ông – bà già khó tính, bố chồng gia trưởng đâu có coi vợ và con gái ra gì, vì thế ông cũng chẳng coi con dâu là gì cả. Còn bà mẹ chồng, đúng như nhân gian nói, “Yêu nhau cũng thể nàng dâu mẹ chồng”. Mẹ chồng vừa có thể cay nghiệt, gia trưởng, lại vừa khéo léo như “cáo già” chỗ nào cũng có mặt, mắt tinh tai thính không để lọt dù một cử chỉ của con dâu.

Người ta bảo “Con gái là con người ta”, lúc nhỏ mẹ đã nghe nhiều lần nhưng lúc chứng kiến cảnh con bước lên xe hoa, mẹ mới thực sự chứng kiến “con mình xa rời mình để thuộc về… người ta thế nào”. Người mẹ nào cũng chạnh lòng khi con gái đi lấy chồng, thương con xa bàn tay chăm sóc của mẹ, vào nhà người khác không còn được ưu tiên nữa, trái lại trở thành nhân vật chính để cả nhà chồng xoay quanh “hành hạ”. Đấy, xưa kia, người ta chọn vợ cho con trai phải khoẻ mạnh để còn làm việc, nào bếp núc, lợn gà cám bã, gánh gồng, cầy cấy ruộng đồng, không có việc gì không đến tay. Thoát làm sao được khi lúc nào cũng vang bên tai lời đe nẹt của mẹ chồng…

Vì thương con gái nên mẹ muốn dặn con nhiều lắm. Mẹ từng trải qua việc làm dâu nên muốn truyền cho con gái kinh nghiệm của mình. Đó là “cuộc chiến” mở màn đã gay cấn giữa mẹ chồng với nàng dâu. Một cuộc chiến không tránh nổi mà nhân gian vẫn nói, con trai luôn phải lựa chọn “bên tình bên hiếu bên nào nặng hơn”.

Tại sao có cuộc chiến này? Nếu như ở nhà mình mẹ se sắt nhìn cảnh “con gái là con người ta”, thì ở nhà họ, bà mẹ chồng phải chứng kiến cảnh, con trai mình đang rời khỏi vòng tay của mẹ để rơi vào từ trường tình yêu trái dấu với một cô gái xa lạ. Mẹ chồng sẽ xót xa lắm khi phải chứng kiến con trai mình đẻ ra, được bú mớm nâng niu ngần ấy năm trời, nay bỗng chốc bị cô vợ trẻ “cuỗm” mất. Chàng trai vì say chữ tình sẽ ngả về phía cô gái nhưng chàng lại bị mẹ dùng quyền phụ mẫu giật về chữ hiếu. Nếu không khéo để bà lép vế hay thua cay quá, bà sẽ trút giận lên đầu con.

Còn các bà cô xứng đáng là giặc Ngô bên chồng cũng không thể xem thường được. Hãy giữ gìn chớ nên xích mích với các nàng, không cẩn thận, khi có chuyện họ lẻo mồm mách, thì mẹ chồng sẽ bênh vực các con gái của mình ngay.

Trong nhà nếu bố chồng có học vấn hay hiểu biết thì nên biết dựa vào ông, bởi lẽ, đàn ông thường duy lý hơn phụ nữ khi mắc việc, đàn ông thường lấy lý ra suy xét nhiều hơn, trái lại phụ nữ hay để mình trôi theo cảm xúc.

Cần cố gắng giữ gìn hòa khí, bởi lẽ hầu hết mọi cuộc xích mích trong nhà, tất cả đều nhìn vào cô dâu- xem nàng như là thủ phạm, đơn giản vì người ta cùng một gia đình, chỉ có một kẻ “địch” ngoại lai là con dâu thôi. Nên nhớ câu: “Nhất cần thiên hạ vô nan sự; Bách nhẫn gia trung nhữ thái hòa”. Tức là: Một điều chăm chỉ, thiên hạ không có việc gì khó; Trăm điều nhịn, gia đình mãi mãi ấm êm.

Tất nhiên thời đại ngày nay đã biến đổi nhiều, mẹ chồng không thể ne nẹt như ngày xưa. Trái lại, nhiều con dâu đã có học vấn cao, công ăn việc làm thu nhập đầy đủ không phải sống dựa vào kinh tế nhà chồng, thậm chí nhiều cô có địa vị, tiền bạc cao hơn hẳn chồng. Nhiều cô dâu vừa về nhà chồng đã ra ở riêng luôn, hoàn toàn thoải mái nhưng chớ nên đắc chí mà sẽ thua trận.

Người ta chỉ có thể hạnh phúc khi sống thật thà, chất phác và có trách nhiệm với nhau. Làm dâu có thể khôn một chút hay dại một chút, điều đó không quan trọng bằng cái tâm tính hồn hậu của nàng dâu như người Việt bảo “Gái có công chồng chẳng phụ”. Thế nên những lời thì thầm quí báu của mẹ nếu được con dâu áp dụng vào cuộc sống ở nhà chồng, giữ được hòa khí, coi nhà chồng như nhà mình thì chuyện tạo dựng hạnh phúc cho tổ ấm của mình nào có khó khăn gì.

Theo hanhphucgiadinh.vn

Tự hào là con gái của bố

Tự hào là con gái của bố

Bố tôi còn rất trẻ và phong độ. Rất phong độ nhé. Tôi đi cạnh bố, những người không biết thì ai cũng nhầm là hai anh em. Thậm chí thấy tôi tíu tít bố bố con con họ còn nghĩ đâu là bố con tôi đang đùa.

Tự hào là con gái của bố

Tự hào là con gái của bố

“Con đang còn rất trẻ, con mới chỉ sống chưa hết 1/3 cuộc đời nên đừng vội vàng đi đến một quyết định quan trọng như vậy. Con gái bố lúc nào cũng vui vẻ, năng động bố không muốn sớm nhìn thấy con cơm, canh, muối, đường ở trong bếp. Đó là việc của sau này khi con sẵn sàng làm vợ, làm mẹ. Còn bây giờ con hãy cứ tự do bay nhảy, tự do làm những việc mình yêu thích và theo đuổi ước mơ. Nếu họ yêu con thật lòng thì việc đợi con trưởng thành, đợi con vững vàng bước đi trên sự nghiệp của mình cho dù 3 năm 5 năm hay thậm chí là 7 năm nữa thì điều đó bố nghĩ sẽ không thành vấn đề. Đó chính là sự thủy chung con gái ạ. Bố tin con gái bố sẽ làm được và và còn làm rất tốt mọi thứ cho dù là tình yêu hay là công việc sắp tới của con. Cố gắng lên, con gái rượu của bố.”

Đó là những lời của bố dành cho tôi khi tôi nức nở điện thoại gọi bố giữa đêm. Cúp máy rồi tôi bỗng thấy nhớ bố da diết. Tôi cảm thấy mình là một người con thật tệ.

Bố tôi ít uống rượu lắm. Nhưng lúc bố uống rượu kiểu gì thì kiểu cũng phải gọi điện cho tôi. Nói chuyện với tôi một hồi lâu ơi là lâu, khoe với mấy chú bạn đang ngồi nhậu rằng bố có con gái đầu lòng, con gái bố ngăm ngăm bánh mật nhưng xinh nhất trong mắt bố, con gái bố có 2 má lúm đồng tiền giống bố, rằng con gái bố còn nấu ăn rất ngon nữa..

Tôi còn nhớ như in những lời bố nói hôm 30 Tết, năm nào thì tôi quên mất rồi. Hai bố con nói mải chuyện năm cũ, rồi nói đến chuyện ngày tôi còn bé tí. Bố mẹ sinh tôi ra vào cuối năm 1995 khi mới chân ướt chân ráo ra trường đi làm, lương được ba cọc ba đồng.

Hôm ấy, bố đi làm về cả nhà cả cửa còn đúng 5 nghìn đồng và mẹ tôi đi chợ. Mẹ tôi không dám mua gì chỉ mua 1000đ lạc và một bó rau muống 500đ, còn lại 3500đ thì mua hết xương ống để nấu cháo cho tôi. Ngày nhỏ tôi chẳng sữa ngoài, chẳng chất này chất kia vì bố mẹ làm gì đã có tiền cho những thứ xa xỉ ấy, tôi chỉ có cháo xương ống ninh nhừ. Thế mà 10 tháng tuổi tôi cũng 16kg cả nhà hay đùa kiểu “Đúng là con Ịt”. Bữa tối đó bố mẹ tôi nuốt cơm cùng những giọt nước mắt, cùng tình yêu thương vô hạn dành cho đứa con gái đầu lòng.

Tôi không biết đêm giao thừa năm ấy, đã khóc nhiều như thế nào.

Bố tôi ít khi chăm sóc cho ai. Vậy mà bố luôn buộc tóc cho tôi rất tỉ mẩn. Cho dù bây giờ tóc tôi không còn xoăn nữa vì có tác dụng của các loại thuốc làm tóc và hóa chất thì bố vẫn cẩn thẩn vén từng sợi tóc, cố gắng chải thật nhẹ vì sợ tóc rối con đau. Bố nói: “Ngày xưa khi con mới học lớp 1, mẹ dậy đi làm từ sớm nên bố là người chuẩn bị cho con từng li từng tí rồi đưa đến trường. Sáng nào bố cũng mất 10 phút để chải đầu cho con, tóc con ngày bé xoăn kinh khủng lắm. Bây giờ thì con gái bố tóc đã thẳng như thiếu nữ rồi.”

Tôi biết, tôi là người phụ nữ thứ hai sau mẹ và cũng có thể là người phụ nữ cuối cùng được bố chăm chút cẩn trọng đến vậy. Tôi nói vậy cũng bởi bố tôi xa hai mẹ con cũng ngót 10 năm rồi, nếu nói ngoa ra thì cũng đã được một thập kỉ và bố tôi vẫn chưa tái hôn. Thỉnh thoảng tôi thỏ thẻ hỏi bố chỉ đưa mắt nhìn xa xăm và trả lời rằng chưa phải lúc này.

Bố tôi vẫn thế. Vẫn đi làm, một mình. Vẫn một mình và đi làm. Thế mà trong suốt một thập kỉ ấy, tôi chỉ mải miết chạy theo cuộc sống mới lớn của bản thân mà đôi lần bỏ quên bố ở lại. Ngoài những khi hai bố con ở nhà với nhau vài ba ngày ngắn ngủi thì số lần tôi điện thoại cho bố đếm nhẩm chắc cũng ra được, kể cả cuộc điện thoại lúc 1h đêm này. Tôi thật thấy mình quá tệ!

Có nhiều người nói rằng kiếp trước con gái là nhân tình của bố nên kiếp này sẽ được bố yêu thương và nuông chiều đến hết đời. Tôi thì không tin vào thuyết duy tâm này lắm nhưng lại hoàn toàn bằng lòng vì kiếp này bố là bố của tôi.

Theo truyenngan.com.vn