thương con

Chuyện về mẹ: Để con đừng đau

Chuyện về mẹ: Để con đừng đau

Nhà nào ở đây cũng có một người già. Vì người già không có sức lao động, chỉ ngồi một chỗ nên gánh nặng đè cả lên vai người trẻ trong làng, đặc biệt là khi cái đói hoành hành.

Chuyện về mẹ: Để con đừng đau

Chuyện về mẹ: Để con đừng đau

Joo sinh ra và lớn lên tại một ngôi làng nhỏ. Ngôi làng nằm khuất sâu trong rừng, mỗi lần muốn mua lương thực hay những vật dụng cần thiết mọi người phải đi rất lâu mới tới được thành phố. Vì vậy, lương thực ở đây đều khan hiếm và quý giá.

Nhà Joo nghèo, có một người mẹ già. Bà không đi lại được. Joo ngày ngày lên rừng đốn củi rồi vất vả đem đi bán lấy tiền mua gạo. Ngày này qua tháng nọ, cuộc sống quanh đi quẩn lại chỉ có bấy nhiêu.

Trưởng làng – một người đàn ông sắp ba mươi – nhanh chóng triệu tập một cuộc họp gồm những người trẻ.

– Chúng ta đang rất khó khăn. Ai cũng biết điều này đúng không? Và chúng ta đang phải lao động hết sức mình để mong ngóc đầu lên được, mà hiện vẫn chưa có gì sáng sủa. Thế mà những người già trong gia đình chúng ta chỉ biết ăn và ngồi một chỗ, khiến áp lực của chúng ta càng lớn.

Tất cả im lặng, trưởng làng nói tiếp:

– Nay tôi có một ý thế này. Sớm muộn gì những người già ấy cũng sẽ chết. Vậy thì cớ sao lại làm phiền chúng ta như bây giờ thêm nhiều năm nữa? Hãy cõng tất họ đem bỏ vào rừng. Như vậy là xong. Chúng ta có thể tự do lấy vợ, sinh con hoặc đi nơi khác tìm tương lai.

Một người trong làng đứng dậy nói:

– Nói chí phải! Tôi nhất trí, tôi mệt mỏi quá rồi!

Thế là bọn trai trẻ thống nhất tối ngày mai sẽ cõng hết cha mẹ già đem lên rừng cho chó sói ăn thịt…

Lúc Joo cõng mẹ lên rừng để bỏ bà, bà vẫn không hay biết gì.

– Chúng ta đang đi đâu thế con? – Mẹ Joo tươi cười hỏi anh.

– Con cõng mẹ lên rừng chơi, đã lâu rồi mẹ có ra khỏi nhà đâu!

– Vui thế! – Mẹ Joo mỉm cười.

Trên đường đi, bà không ngừng hát vang. Đến một đoạn rừng, bà giơ tay ra trước bẻ một nhánh cây đang chìa sát mặt Joo…

– Mẹ làm gì thế? – Joo ngạc nhiên hỏi.

– Mẹ bẻ cây, để nó không làm con đau…

Theo truyenngan.com.vn

Bố là người hiểu con nhất

Bố là người hiểu con nhất

Ngày tháng trôi qua, có những lúc con chỉ muốn trốn chạy tất cả mọi thứ. Con đã từng trốn mình trong suy nghĩ cô đơn, là ở đây con chẳng có bố để mỗi lần vấp ngã không ai nâng bước chân con.

Bố là người hiểu con nhất

Bố là người hiểu con nhất

Tuổi thơ con trôi qua bình lặng như những hạt nắng vàng rắc xuống trên những hàng lau bên đường, như mưa đầu mùa rụng xuống trên những chùm hoa bông giấy. Những con đường làng đầy dâm bụt in hằn bước chân, những nẻo xóm thân thương ngoằn ngoèo trong kí ức hay âm thanh của tiếng động hàng ngày vọng mãi trong tâm hồn. Là tiếng cưa của bố vào ban trưa, là tiếng xoẹt của cành mây khi mẹ ngồi đan gióng, tiếng cọt cẹt của chiếc xe đạp cũ kĩ khi đứa em trai quay bánh tròn, tiếng rao của người bán hàng rong, tiếng chuông leng keng của người bán kem, tiếng gọi nhau ơi ới trong những con hẻm, tiếng mua bán xôn xao khi đi qua cửa chợ, vẻ im ắng thơ mộng của một con đường vắng sau cơn mưa…

Trong mắt tuổi thơ con là một thế giới đầy màu sắc với những hình ảnh quen thuộc. Là cánh hoa bèo màu tím, là chú chuồn chuồn ớt màu đỏ, là những viên bi tròn long lanh, là đôi mắt đen óng ánh của mẹ, là màu xám cháy rạm trên khuôn mặt bố – màu của tuổi thơ con.

Những ngày mùa gặt, bố còn nhớ không, vất vả thế mà có lần bố còn đút trong túi áo cái tổ chim đem về nhà mang tận cho con, hay những con cua đồng bố bẻ càng cột dây vào góc tường cho chúng bò lang thang trước thềm nhà để con đùa nghịch. Tiếng cười trẻ thơ con đổi lấy bằng những giọt nước mắt lăn trên khuôn mặt bố. Bao nhiêu nụ cười là bấy nhiêu nước mắt. Tưởng chừng điều nhỏ bé ấy không có gì để nhớ thế mà bây giờ khi lớn khôn mới biết vì lòng yêu thương mà bố sẵn sàng hy sinh mình để con được sống trọn vẹn.

Hai mươi bốn mùa hè, con đã từng đi qua những sướng khổ buồn vui, những sum họp, biệt ly, những nụ cười và nước mắt. Con biết rằng con đường phẳng lặng đang đi trước mắt được bố nhặt hết nhọc nhằn cho mềm mại bước chân con. Những tháng ngày bập bõm, ngã lên ngã xuống trên cánh đồng theo bố mùa gặt, mặc kệ cho trời nắng vỡ đầu vẫn hào hứng chạy tít tận đâ rồi bố lắc đầu nhìn con ngán ngẩm : – Lần sau không được đi nữa nhé!

Thế giới nghịch ngợm khi còn tấm bé ai cũng đã từng đi qua – đi qua miền kí ức khi vé tuổi thơ chẳng bao giờ khứ hồi.

Thế đấy, tuổi thơ con lớn lên giản đơn cùng với cây cỏ dại bên đường, với năm tháng tuổi thanh xuân của bố. Tất cả đều bình dị và giản đơn.

Rồi một ngày, khi con biết những cọng tóc xanh lớn lên, trưởng thành, trắng đi và rụng xuống trên đầu bố là ngày bụi thời gian đã trải dài lên cả miền kí ức trong con. Bố già đi theo năm tháng để đổi lấy sự trưởng thành của con. Những lúc đó con chẳng muốn đề cập điều gì vượt ra tâm trí, chỉ là lúc này con đang ở đây, nơi mảnh đất cách xa quê hương bảy trăm cây số, chỉ mấy mươi tiếng đồng hồ để có thể về nhà đứng trước bố chào và nói: – Con đã về!

Nhưng điều đó con chẳng làm được bởi “Chỉ có bố là người hiểu con nhất”.

Con muốn vượt ra khỏi thời gian hữu hạn của con người để đi đến cái hư không, bất tận, muốn bố trẻ mãi không già. Nhưng điều đó là không thể phải không bố?

Con vẫn còn rất nhớ những điều bố đã dặn, rằng “Không ai có thể cho con Không điều gì, chỉ có bố mẹ mới cho con Không”. Cái Không đầu tiên là không một ai ngoài chính bản thân con, cái Không thứ hai cần phải có điều kiện người ta mới cho con và hơn nữa Không thứ ba là chỉ bố mẹ mới cho con mà không cần điều kiện. Con hãy nhớ điều ấy. Là đàn ông đừng để đôi tay mềm dễ làm khổ người ta. Bởi con biết rằng đôi tay bố quá cứng để dọn sạch lối con đi.

Theo truyenngan.com.vn