thương mẹ

Chuyện về mẹ: Đôi cánh của mẹ

Chuyện về mẹ: Đôi cánh của mẹ

Hình dáng mẹ tàn nhẫn mờ dần, mờ dần, rồi tan biến.Từ đâu bay đến bàn tay con một tờ giăy mang nét chữ yếu ớt mà thân thuộc của mẹ. Con không thể nhớ hết những gì mẹ tâm sự, có lẽ bởi đau thương đã xóa nhòa đi của con một đoạn ký ức.

Chuyện về mẹ: Đôi cánh của mẹ

Chuyện về mẹ: Đôi cánh của mẹ

Con đã từng ghét mẹ lắm, mẹ có biết không? Ở cái tuổi 5, 6 mới còn là con nít, con cứ tự dưng ghét mọi thứ về mẹ. Con ghét mẹ đã khiến con trở thành đứa trẻ không cha. Con ghét mẹ cứ bỏ con một mình mà đi công tác ngày này qua tháng khác. Con ghét những bức thư điện tử với nội dung lặp đi lặp lại theo khuôn mẫu mà mẹ mỗi sáng, mỗi chiều đều đặn gửi vào máy tính của con. Con ghét cả số tiền ăn học của con mà mẹ dặn dò bà bảo mẫu giữ dùm hằng tháng. Dường như con ghét mọi thứ liên quan đến mẹ, kể cả công việc khiến mẹ bận bịu tối ngày, mà quên mất tất cả những việc mẹ làm đều vì lợi ích của con.Đến giờ, con vẫn không khỏi cảm thấy mình thật ngu ngốc.

Gia đình mẹ con ta cũng có thể được coi là khá giả. Nhưng con cũng biết đó không phải tài sản thừa kế, mà là từ một tay mẹ gây dựng nên. Dù ghét mẹ, nhưng con không thể phủ nhận rằng mẹ, ừm, thật sự là một phụ nữ tài giỏi. Mẹ là phiên dịch viên, thu nhập có vẻ không tệ. Có điều, bởi một lý do nào đó mà mà mẹ chưa từng nhắc đến, và con cũng chưa từng có khái niệm về ông bà của mình. Con đoán già đoán non rằng ông bà ngoại đã từ mẹ. Còn ông bà nội, ôi, con thậm chí còn chẳng hiểu tại sao bản thân không biết bố của mình là ai nữa.Song, cũng bởi công việc đem lại nguồn thu nhập không nhỏ ấy mà mẹ đi công tác suốt ngày, ra nước ngoài như cơm bữa.

Mẹ ít khi về nhà lắm, căn nhà bốn tầng rộng lớn chỉ có bà bảo mẫu mẹ thuê và con ở. Thỉnh thoảng, nếu thấy bóng mẹ xuất hiện ở nhà, thì cũng là hình ảnh vất vả, tiền tụy. Mặc dù mỗi khi trở về, mẹ đều ăn vận xa hoa lộng lẫy, theo sau là va li lớn va li nhỏ-hoàn toàn là hình ảnh một người thành đạt, nhưng sự mệt mỏi, thiếu sinh khí được giấu đằng sau khuôn mặt tô son điểm phấn cẩn thận kia làm sao có thể qua nổi mắt con? Chỉ là, điều đó càng khiến con thêm ghét mẹ. Khi mệt, ngoài việc nghỉ ngơi ra thì mẹ dường như chẳng quan tâm đến thứ gì khác nữa. Mẹ cứ thế nằm dài trên giường, ngủ cũng chẳng ngủ mà cứ nằm đấy thôi, tay xoa trán, bóp đầu-xem ra mẹ đang khổ cực suy nghĩ. Con có lo lắng cho mẹ, chạy lại quan tâm thăm hỏi, thì chỉ được đáp trả lại là giọng nói gắt gỏng của mẹ đuổi đi. Nếu chỉ một lần, có lẽ con còn thông cảm cho mẹ. Nhưng hai lần, ba lần rồi lúc nào mẹ cũng đối mặt với con bằng thái độ ấy. Con đâm ra giận mẹ, ghét mẹ, rồi ghét sự tồn tại của chính mình.Mẹ, liệu mẹ có biết con đau khổ, con tủi thân thế nào không? Không biết đã bao nhiêu lần con tự giam mình trong phòng mà khóc. Con tự hỏi tại sao mẹ lại sinh con ra, để rồi đối xử với con tàn nhẫn đến thế. Thiếu bóng dáng người cha, mẹ có biết con khao khát tình yêu của mẹ thế nào không? Con khao khát, con thèm muốn cảm giác êm đềm, ấm cúng của gia đình tụi bạn. Bọn nó có cha, có mẹ đầy đủ, còn có cả anh chị em nữa. Còn con, con có mẹ, mà tưởng như chỉ có một mình. Có đôi lúc nghĩ quẩn, con đã từng cho rằng mẹ gửi tiền nuôi con hàng thánh chỉ để làm tròn nghĩa vụ của một “người mẹ” mà thôi.

Tình trạng này, con cứ nghĩ sẽ chẳng bao giờ dừng lại. Cho đến một khoảng thời gian, những chuyến đi của mẹ cứ thế thưa dần, thưa dần, rồi mẹ bỗng dưng ở nhà hẳn.Mẹ cũng chẳng giải thích nhiều, chỉ nói rằng muốn dành nhiều thời gian ở bên con hơn. Ôi, con lúc đó đã chẳng hề tin lời mẹ-con thật tệ phải không? Chỉ là con cũng chẳng nghĩ ra được lý do gì khác, nên tự mình tin là mẹ bị thất nghiệp.

Quãng thời gian này, mẹ quả nhiên dành nhiều thời gian cho con thật. Hầu như lúc nào mẹ cũng ở bên cạnh con. Khi con đi học thì mẹ chở đi, lúc con tan học thì mẹ đến đón. Nhưng mẹ có biết, con vẫn giận, vẫn giận mẹ nhiều lắm. Con thực giận khi nghĩ, mẹ cho rằng mẹ có thể dùng sự dịu dàng này để bù lại thái độ lạnh lùng của mẹ đối với con ngày trước. Mỗi lần mẹ ôm thì con đẩy ra, mẹ định nói gì thì con lẩn mất. Con đã né tránh mẹ, mẹ ơi!

Một tối, nhà mình bỗng xuất hiện vị khách lạ mà con chưa gặp bao giờ. Ấy là một người phụ nữ trẻ tuổi, ừm, có vẻ trẻ hơn mẹ. Dù con không biết đó là ai, nhưng trông cô ấy quen lắm-có lẽ vì ngoại hình của cô ấy mang theo vài phần như đúc từ cùng một khuôn với mẹ. Mẹ gọi cô ấy là “dì”, xưng “chị”. Hai người nói chuyện trong phòng khách dưới tầng một, còn con bị dặn ở yên trên lầu. Tuy vậy, điều đó cũng chẳng cản được trí tò mò của con. Đứng từ trên cầu thang nhìn lén xuống, con thấy mẹ thỉnh thoảng cười với cô ấy, tuy là có chút miễn cưỡng. Cô ấy gọi mẹ bằng “chị”, xưng “em”, chất giọng thật xa cách. Hai người ban đầu hỏi thăm xã giao qua loa, rồi bắt đầu bàn đến vấn đề chính. Và, cái vấn đề này đã gây ra một chấn động không nhỏ đối với con. Vâng, con nghe được từ miệng cô ấy nói ra, mẹ bị ung thư cổ tử cung giai đoạn cuối. Dường như cô ấy là một bác sĩ đang đến thông báo kết quả xét nghiệm. Thật ra con không biết “ung thư cổ tử cung giai đoạn cuối” là gì, nhưng xem ra đó là một loại bệnh: Thậm chí bệnh nặng là đằng khác! Bởi vì, con đã thấy mẹ khóc. Mẹ bưng hai bàn tay gầy gò lên che mặt, đôi vai mẹ run rẩy-hoàn toàn mang một dảng vẻ thống khổ, bất lực. Rồi mẹ nghẹn ngào, mẹ thốt ra những tiếng nghe không rõ, cái gì mà “…lo cho con còn nhỏ…” hay sao ấy. Nhưng, con cũng chẳng còn tâm trạng mà nghe nữa. Tai con cứ ù ù, và lòng con cũng đau như đứt ra từng khúc ruột khi nhìn mẹ đau đớn.Từ lúc đó, dường như con bắt đầu thương mẹ.

Rồi mẹ lại tiếp tục ở nhà với con. Mọi chuyện lại tiếp tục diễn ra theo quỹ đạo Trái Đất, nhưng sự giận dỗi của con đã nhiều phần không còn nữa.Một sáng, mẹ gọi con ra sân chơi. Con được mẹ ôm, ngồi trên chiếc ghế dài, thư thả phơi nắng. Từng tia sáng mang theo hơi thở ấm áp khẽ rọi lên làn da tái màu của mẹ. Nhẹ nhàng vuốt mái tóc tơ non mềm của con, mẹ vừa ngâm nga khúc nhạc gì đó-hình như là lời ru mà con đã khắc ghi trong lòng từ thuở nhỏ. Nhưng mẹ hát thật trôi chảy, cứ như thể…mẹ đã hát những lời này rất nhiều, rất nhiều lần trong quá khứ!

Mẹ hỏi, nếu lỡ như bây giờ mẹ phải đi thật xa, con sẽ cảm thấy thế nào?

Con trả lời, con sẽ nhớ mẹ nhiều lắm.

Mẹ nói, con có thấy những chú chim nhỏ luôn bay xung quanh con đây không? Hãy nghĩ chúng là mẹ, mẹ luôn bên con, con sẽ không cảm thấy cô đơn nữa.

Con ngây ngô, thế thì mẹ cũng sẽ giống như lũ chim sẻ lười biếng, suốt ngày rong chơi không chịu làm tổ hả mẹ?

Mẹ cười, tuy hơi lười biếng nhưng đôi cánh của chúng có thể tự mình bay, nếu chăm chỉ chúng vẫn có thể làm được điều chúng muốn. Chúng lại chính là đôi cánh của mẹ. Rồi mẹ sẽ đưa con bay thật cao, thật xa, chạm đến ước mơ của con.

Mẹ hỏi, ước mơ của con là gì?

Con ngẫm nghĩ, con cũng muốn làm phiên dịch viên, giống mẹ…

Mẹ hôn lên trán con. Đấy là lần đầu tiên con cảm nhận được sự ấm áp của người mẹ. Rồi, mẹ nhỏ giọng tâm sự với con. Mẹ nói về quá khứ của mẹ, khi con chưa ra đời. Thì ra mẹ được sinh ra trong một gia đình khá giả. Trước đây khi học đại học, mẹ gặp ba, mẹ yêu ba rồi có con. Nhưng người đàn ông ấy vì trốn tránh trách nhiệm mà tàn nhẫn bỏ mặc mẹ, đến giờ vẫn bặt âm vô tín. Do quá tức giận, ông bà ngoại từ mẹ, khiến mẹ phải ra ở riêng, nuôi con một mình. Mẹ còn có một cô em gái, kém mẹ vài tuổi.

Giọng mẹ cứ thế thủ thà thủ thỉ, êm êm dịu dịu truyền vào tai con một luồng ấm áp. Con nhờ thế mà hiểu mẹ nhiều hơn, yêu mẹ nhiều hơn. Con xót thương trước hoàn cảnh tội nghiệp của mẹ. Con đau lòng, day dứt không yên vì mẹ bị con hiểu lầm mà oán giận. Ôi, con cảm thấy thật có lỗi quá! Mẹ hãy tha thứ cho sự khờ dại của con ngày trước, mẹ nhé?

Thời gian lại tiếp tục quay theo cái guồng vốn có của nó. Chỉ là, hình như mẹ từng ngày, từng ngày yếu đi… Nhưng trước mặt con, mẹ vẫn tỏ ra như thể mình khỏe mạnh lắm.Mẹ đâu có biết rằng, con đã từ lâu, lâu lắm rồi biết chuyện mẹ ốm. Vậy mà, sức lực nhỏ bé có hạn, con chẳng thể làm gì ngoài việc cả ngày quấn quanh mẹ, lo cho mẹ nhiều hơn, thương mẹ nhiều hơn. Con muốn dùng tình yêu của mình chữa khỏi bệnh cho mẹ.

Nhưng, con không biết rằng, sự sống của mẹ giờ đây cũng chẳng khác gì những chiếc lá thường xuân của Giônxy, cứ ngày qua ngày lại rụng xuống từng chiếc…

Hôm nay, một chiếc rụng,

Ngày mai, chiếc thứ hai,

Rồi chiếc thứ ba,

Chiếc thứ tư,…

Thương mẹ, con lại càng có thêm ý chí học hành mà phấn đấu học thật giỏi. Con tin điều đó sẽ khiến mẹ vui, mà vui vẻ chính là liều thuốc tốt nhất mẹ cần lúc này. Và, việc này đã đem lại một kết quả không tệ, mẹ có biết? Con vui mừng không sao tả xiết khi nhận được tin mình được giải nhất học sinh giỏi cấp quận, và người đầu tiên con muốn chia sẻ niềm vui này chính là mẹ đấy. Nhưng, hình như thời gian chẳng chờ đợi ai cả, con chẳng thể nào khoe cái tin này cho mẹ được nữa.

Chiều hôm ấy con đi học về, gian nhà một mảnh yên lặng…

Con hỏi bà bảo mẫu. Bà bảo, tối qua mẹ bận bịu viết lách gì đó, nên hôm nay cứ li bì mà ngủ, mặt trời lên cao tận đỉnh đầu cũng chưa có dậy. Lạ nha, mẹ chưa bỏ công việc sao? Đang ốm yếu là vậy còn làm lụng vất vả, cơ thể mẹ dám suy nhược lắm!

Con vội vàng chạy lên tầng gõ cửa phòng mẹ. Gọi được hai tiếng, đáp lại con là một sự yên lặng đến rợn người. Cách cửa phòng hoảng loạn bật mở, sợ hãi, con chạy òa vào.

Căn phòng một mảnh quạnh hiu, bốn bức vách trắng ngà ngà, tinh khiết đến khó thở. Cánh cửa sổ bằng gỗ để mở, một làn gió mãnh mẽ đến tái tê lòng người đánh thẳng vào không gian, thổi tung bay rèm vải hoa hoa lệ lệ. Trên chiếc giường cùng màu trắng tiêu điều, mẹ nằm đó, lặng thinh,…bất động! Da mẹ nhợt nhạt, khuôn mặt không còn huyết sắc. Con gọi mẹ, mẹ không tỉnh lại. Con lay mẹ, mẹ không phản ứng. Con cầm tay mẹ mà gào thét: đáp lại là một cỗ lạnh ngắt truyền thẳng vào tay con. Mẹ vẫn thủy chung không trả lời, bất kể tiếng khóc như xé lòng của con vang lên khắp gian phòng yên tĩnh.

Dường như đã lặng lẽ trôi qua cả thế kỷ khi con chìm trong nước mắt. Con từng linh cảm ngày này sẽ đến, rồi sẽ có lúc con gọi mà mẹ không trả lời. Nhưng, con chưa từng nghĩ mẹ sẽ bỏ con mà đi nhanh như vậy, một tia hy vọng mong manh như lóe lên trong lòng con.

Chẳng biết từ lúc nào, bà bảo mẫu đã xuất hiện bên cạnh. Dưới làn mước mặn chát làm nhòe đôi mắt, con chỉ thấy bà ấy cúi xuống xem xét cơ thể mẹ. Rồi, đôi tai ù ù của con chỉ còn đọng lại bốn chữ của bà ấy; bốn chữ-bốn chữ như những con dao lam sắc bén cắt xé da thịt con, như bóng đem u tối nhẫn tâm dập tắt tia săng cuối cùng:

“Mẹ con…đi rồi!”

Trái tim nhỏ bé tựa tấm gương bị đập vỡ thành từng mảnh. Mảnh gương vỡ vô tình đâm nát tâm hồn con. Cả thế giới xung quanh con như sụp đổ, chỉ còn hình bóng mẹ hiện ra trước mắt. Con quơ tay, con cật lực với đến, con cố níu kéo mẹ lại, con khản cổ gào lên trong nước mắt! Nhưng càng chạy tới, bóng mẹ càng nhòe đi.

Mẹ viết, cuộc sống và số phận con người chứa đầy những điều bất thường, những nghịch lý nằm ngoài dự định, ước muốn và toan tính của mẹ.

Mẹ viết, mẹ chưa đủ từng trải, chưa đủ kinh nghiệm để nhận ra vẻ đẹp của cuộc sống, để đem lại cho con một mái ấm gia đình.

Mẹ viết, mẹ đã không thoát khỏi những điều vòng vèo, chùng chình của cuộc sống mà quên mất cái gì gọi là thời gian hữu hạn……

Cuối cùng, mẹ viết, mẹ đã không đủ khả năng để bay theo con đuợc nữa rồi.

Đôi cánh của mẹ, từ giờ trao lại cho con.

Hãy tự bay bằng chính đôi cánh của mình.

Hãy cố gắng chạm đến ước mơ của mình, con nhé.

Mẹ mãi yêu con.

Mẹ mãi bên con…

Sau cùng, mẹ cũng có mãi ở bên con đâu, hả mẹ?

————————————————————–

Mẹ nói, khi mẹ đi đến một nơi rất xa, con hãy tưởng tượng những chú chim bay trên khoảng trời xung quanh chính là mẹ. Con sẽ không cảm thấy cô đơn nữa.

Nói vậy, mẹ là chú chim nào-trong cả một đàn khổng lồ đang bay bên ngoài cửa sổ máy bay kia-hả mẹ? Nhưng công nhận, mẹ ở gần thế này, con chẳng còn cô đơn gì hết.

Mẹ nói, đôi cánh của mẹ sẽ đưa con bay thật cao, thật xa…

Nói vậy, mẹ chính là chiếc máy bay đang chở con xuyên qua Thái Bình Dương này ư?

Mẹ lại nói, mẹ sẽ bay cùng con, mẹ sẽ bay bên con đến cuối đời.

Nói vậy, con sẽ mãi mãi làm một phiên dịch viên giống mẹ, để mẹ chở từ nước này qua quốc gia khác, đến hết cuộc đời rồi!

Mẹ còn nói, mẹ không thể bay cùng con được nữa. Đôi cánh của mẹ từ giờ trao lại cho con.

Đúng như lời mẹ, con đã tự lực cánh sinh, phấn đấu trở thành một phiên dịch viên hàng đầu rồi đấy, mẹ có thích không? Không cần mẹ nâng đỡ gì đâu nhé!

Hình như mẹ nói, đôi cánh của mẹ, chính là đôi cánh của con.

Vậy thì mẹ sẽ mãi mãi ở bên con rồi, vì con sẽ còn bay cao, bay xa hơn nữa, phải không mẹ? Vì đôi cánh của mẹ…

…chính là đôi cánh của con!

Theo truyenngan.com.vn

Chuyện về mẹ: Yêu thương không lời

Chuyện về mẹ: Yêu thương không lời

Tí muốn ôm chầm lấy mẹ, hôn lên má rồi thì thầm với mẹ rằng ” con thật mang tội lỗi vì đã từng ao ước có một người mẹ khác, con đã không biết rằng mẹ đã yêu thương con đến nhường nào, con xin lỗi, thật lòng xin lỗi mẹ, con không bao giờ muốn đổi mẹ để lấy bất kì một ai khác trên cõi đời này, con yêu mẹ nhiều lắm!”

Chuyện về mẹ: Yêu thương không lời

Chuyện về mẹ: Yêu thương không lời

Tí học lớp tám, cái tuổi bắt đầu cảm thấy ngượng ngùng với chúng bạn. Biết nhà mình nghèo, Tí cũng giản dị lắm, đâu có đua đòi gì. Tí chỉ sợ bọn bạn nhìn thấy mẹ, mẹ chẳng bao giờ biết chăm chút cho bản thân, tối ngày đầu tắt mặt tối. Mẹ đạp chiếc xe đạp cà tàng đến trường, chiếc xe lạc lõng giữa những hàng xe máy sang trọng. Mẹ cũng lạc lõng giữa các bà mẹ khác của các bạn cùng lớp, mẹ không tô son, mẹ mặc chiếc áo sơ mi cũ bạc màu, và mẹ đi đôi dép mượn…Giữa muôn cái tên đẹp đẽ mĩ miều, nào Thanh Hương, nào Mĩ Ly, Lệ Hằng…tên Tí quê mùa đến vô cùng, Nguyễn Thị Tí, mẹ nghĩ làm sao mà đặt tên xấu đến thế, bà ngoại bảo lúc nhỏ Tí ốm yếu, nghe người ta bảo đặt tên xấu sẽ dễ nuôi nên mẹ mới đặt như vậy để hi vọng Tí mạnh khỏe hơn, thế nhưng Tí vẫn không chấp nhận vì cái tên nghe xấu quá. Là con gái, tên đẹp cũng quan trọng lắm chứ, mẹ thật chẳng biết gì cả. Cô giáo nói về công nghệ thông tin mà mẹ cũng chẳng biết là gì, mẹ lạc hậu dữ! Tí xấu hổ, rồi đâm ra trách mẹ,Tí chán mẹ lắm, Tí ước ao có một người mẹ khác trí thức, giàu có và sang trọng.

Tí ngã xe đạp bị trầy xước tay chân, mẹ nhìn thấy liền bật khóc, mẹ chỉ hỏi bị làm sao rồi nước mắt ngắn dài, mẹ không nói được một câu an ủi, Tí cáu với mẹ

– Con bị đau không khóc thì thôi, mẹ có đau đâu mà khóc dữ rứa, mẹ nín đi, khóc lóc thấy mệt!

Mẹ không nói, cái tính ít nói của mẹ cứ làm Tí thấy bực, mẹ lẳng lặng đi lấy dầu xoa cho Tí.

Tí thầm trách ông trời thật bất công, Tí cũng xinh xắn dễ thương đó chứ, học hành thì có thua ai đâu, vậy mà sinh ra nhằm gia đình nghèo rớt mồng tơi, mẹ thì lem lút , lam lũ, chẳng bao giờ nói được một lời ngọt ngào rằng ” mẹ yêu con” hay biết con đạt học sinh giỏi cũng không khen một tiếng, chỉ dặn thằng út noi gương chị mà học thôi. Mẹ con Na thưởng ngay cho nó một chuyến đi biển, Tí thấy mà thèm. Tại nhà Tí nghèo, Tí cũng biết thế, nhưng vẫn buồn và trách mẹ , ước gì mẹ giàu hơn thì Tí cũng sướng hơn rồi, thế là với Tí, nghèo là cái sai của mẹ.

Trưa, gà le te gáy, Tí cuộn mình trong chiếc chăn mỏng nghĩ ngợi, Tí chẳng thích ngủ trưa, thế mà ngày nào mẹ cũng bắt phải ngủ cho được ba mươi phút, Tí chui vào mền, bật đèn pin đọc truyện, mãi rồi mẹ đưa đi khám, mắt Tí cận đến một độ rưỡi, phải đeo đôi kính chần ngần. Phải chi nghe lời mẹ ngủ đi thì đâu ra nông nỗi này, Tí thấy mình cũng lì lợm quá, gà lại gáy le te, Tí ngủ thiếp đi…

Xình …xịch…chiếc ô tô trắng bóng loáng dừng nơi cổng làng, người đàn bà bước xuống, đôi giày cao gót màu đen, đôi chân trắng ngà thon thả trong chiếc váy bó màu đen, áo vest cũng màu đen và mái tóc búi cao gọn gàng sang trọng. Bà mang cái tuí xách cùng tông với màu xe, cũng láng bóng. Bà bước đi, mùi giàu sang thoảng trong làn gió. Cả làng nhìn theo, bà đi đâu thế? Bà qua bờ kênh, vào nhà Tí, ai đấy nhỉ? Mắt thằng út tròn xoe, mắt Tí cũng tròn xoe.

– Đây có phải nhà bà Hoa không?

Mẹ đang làm bếp liền vội vả chạy ra đón khách, mẹ mang đôi dép nhựa cột đầy dây thép, quần mẹ vẫn còn xăn tới gối, áo cánh mẹ mặc thấm mùi mồ hôi mặn chát, tóc mẹ đầy tro bếp. Một khoảng sân, hai con người đối lập nhau đến đau lòng! Tí thấy thương mẹ quá, cả đời mẹ chưa bao giờ được mặc vest, chưa bao giờ mẹ có giày cao gót để đi…

Mẹ mời khách vô nhà, bà khách giàu nói gì đó với mẹ rất nhỏ, rồi mẹ gọi

– Tí! Ra đồng cắt cho mẹ mấy gùi rau lang!

Tự nhiên mẹ sai đi cắt rau lang, Tí chẳng thích, Tí còn chưa biết bà nhà giàu là ai, đến nhà Tí làm gì cơ mà, mẹ lại dục:

– Tí! Nhanh đi con!

Tí ngúc ngoắc mang giỏ ra ruộng, hình ảnh bà khách giàu vẫn mông lung trong đầu

Thoắt cái, Tí quay về với một giỏ rau đầy, chiếc ô tô trắng vẫn còn trước cổng làng, Tí đặt giỏ rau xuống, lại sờ soạn, ngắm nghía chiếc xe, từ nhỏ đến giờ Tí chưa được đi ô tô, chắc là sướng lắm, ghế kia chắc là êm lắm, bao giờ nhà Tí mới có một chiếc như thế? Chắc chẳng bao giờ, Tí nghĩ ngợi, Chắc ông Ba Bành giàu nhất làng còn chưa đủ tiền mua nỗi, huống chi nhà Tí ăn ba bữa cũng chẳng đủ no.

– Chị Tiiii..í! chị Tí ơi!

Thằng cu út chạy như ma đuổi ra đồng, giọng như năn nỉ

– Chị Tí đừng đi, ở lại với út, với má nghe chị!

– Ơ cái thằng ni, hâm vừa thôi, đi mô mà đi?

Tí chẳng hiểu gì cả, cũng chẳng nghĩ ra điều gì,

– Về thôi! Khiêng rau giúp Tí !

Hai chị em khiêng giỏ rau qua bờ kênh trước nhà, thằng út thút thít, méo oẹt

– Bà kia, hức…bà kia nói đem chị ..hức.. đi …hức…!

Tí không đáp, kéo em đi thật nhanh, về nhà để xem chuyện gì đang xảy ra. Tí vừa về thì mẹ gọi vào, Tí vòng tay lễ phép đứng bên mẹ, mẹ nghẹn ngào:

– Tí! Đây là mẹ ruột của con!

Tí ngẫn người, như chưa nghe rõ những điều mẹ nói, bà nhà giàu mắt đỏ hoe nhìn Tí làm thân, Tí nhìn bà rồi nhìn mẹ, mẹ không nhìn Tí, mẹ vẫn lau nước mắt, bà khách ngọt ngào:

– Ta về đây xin mẹ con cho ta đón con đi, về phố với ta con sẽ có điều kiện học hành hơn, ta sinh ra con mà chưa nuôi con được lấy một ngày, ta muốn bù đắp…

Mắt Tí hiện ra một khung cảnh thành phố phồn hoa, Tí được ở trong một ngôi nhà cao tầng sang trọng, có đầy đủ mọi thứ, Tí được đưa đến trường bằng chiếc ô tô trắng , Tí có một người mẹ giàu sang…rồi Tí nhìn lại ngôi nhà mình đang ở, mái tôn đã rỉ rét lợp trên giàn cột kèo sắp mục, mưa thì dột mà nắng thì nóng bức, vách gỗ mối mọt lỗ chỗ trông đến thảm. Chiếc xe đạp cà tàng mẹ thường đi bán rau lang nằm bên góc, chiếc xe ấy Tí cũng dùng để đi học…Nơi Tí đến sẽ làm thay đổi cuộc đời Tí, người phụ nữ xưng là mẹ ruột kia sẽ làm thay đổi cuộc đời Tí. Tí tự hỏi rằng mình có tham không? Có tham phú phụ bần? Rồi tự trấn an mình, bà kia là mẹ ruột Tí cơ mà, đó là những gì đúng ra Tí được hưởng, và chẳng phải đó là điều Tí mơ ước từ lâu sao? Nhưng mà sao Tí lại đau thế này? Nước mắt Tí chảy xuống, Tí không khóc nấc lên như mọi khi, Tí thấy nghẹn cứng nơi cuốn cổ, rồi Tí nói với bà khách:

– Giá mà mẹ con và cu út cũng được đi!

Bà khách sững sờ, mẹ cũng sững sờ, thằng cu út đứng nép bên vách nảy giờ cũng hiểu rằng chị Tí của nó không hề muốn xa mẹ và nó, không hề muốn hưởng hạnh phúc một mình. Chiều buồn như chưa bao giờ buồn như thế.

– Hãy đi với mẹ của con, bà ấy là người sinh ra con, bà ấy có quyền mang con đi, và bà ấy sẽ cho con một cuộc sống tốt đẹp – mẹ sụt sùi.

– Không! Mẹ là người nuôi con lớn, mẹ mới có quyền quyết định cuộc đời con – tí cứng đầu cãi lại.

– Mẹ chỉ nuôi giúp mẹ con thôi, vốn dĩ con không thuộc về nơi này!con đi đi!

– Mẹ đuổi con đó sao?

– Ừ, mẹ không cần con nữa!

Mẹ quay mặt đi, không dám nhìn vào mắt Tí, vì mẹ đang nói dối, Tí biết mẹ rất đau đớn trong lòng, như cái ngày cha đi, mẹ đã cứng rắn, dứt khoác để cha đi theo người đàn bà khác mà không hề níu kéo, để rồi sau đó mẹ bị sốc và ốm, phải nằm viện gần một tháng trời, rồi mỗi lần nhớ cha, mẹ lại đóng cửa khóc một mình, Tí biết hết, biết tất cả.

Mẹ tự tay xếp áo quần cho Tí rồi lôi Tí ra đầu làng, chiếc ô tô trắng và người đàn bà giàu có đã đợi ở đấy, chiếc xe nổ máy xình xịch, thằng út chạy theo khóc thảm thiết, Tí khóc đến nỗi không còn sức để kháng cự, tay mẹ mạnh đến vô cùng. Mẹ đẩy Tí vào xe, xe đóng cửa rồi chuyển bánh, nhìn lui, Tí thấy mẹ ngồi ôm mặt khóc giữa đường, mẹ gầy hanh hao, tóc mẹ búi rối, mẹ mang đôi dép nhựa cột đầy dây thép.

Tí hét toán lên, đập vào cửa xe ầm ầm:

– Không! Con không muốn! Mẹ ơi!

Tất cả những gì giàu sang chỉ là xa hoa vô nghĩa, Tí chẳng còn mơ đến nữa, Tí chỉ muốn mẹ, người đã nhịn ăn để Tí được ăn no, nhịn mặc để Tí có quần áo mới đi học, người đã khóc nức nở khi Tí bị ngã trầy hết tay chân, người đã lam lụng quên cả bản thân mình vì chị em Tí. Tí thương mẹ, Tí chỉ muốn mẹ thôi!

– Mẹ ! mẹ ơi!con không muốn một người mẹ nào khác nữa! Cho con về với mẹ! Mẹ ơi!

Tí hét thất thanh khi chiếc ô tô xa dần con đường làng đầy sỏi đá, bóng mẹ nhỏ dần giữa bóng chiều mênh mông đổ.

Chị Tí! Chị Tí ơi! Thằng út nắm tay Tí lay lay, Tí choàng tỉnh giấc, vẻ sợ hãi vẫn còn trên mặt. Mồ hôi rịn ra trên tráng, tóc rối lơ thơ, Tí nhảy khỏi giường chạy đi tìm mẹ.

– Mẹ ơi! Mẹ đâu rồi?

Mẹ đang nhổ cỏ cho vườn cải, mẹ ngẫn lên đáp lại

– Đây! Chuyện chi mà oang oang lên rứa nà?

Tí cười ngượng ngịu, buộc lại mái tóc còn rối tung

– Không có chi mô mẹ, để con nhổ cỏ với!

Mẹ mắng:

– Con gái con lứa, ngủ chừ mới chịu dậy, lười đến thế là cùng!

Mẹ mắng sao mà yêu đến thế, bây giờ Tí chỉ sợ không được nghe mẹ mắng nữa, ở bên mẹ ấm áp và hạnh phúc quá mà sao giờ Tí mới nhận ra. Tí lén nhìn mẹ, mắt mẹ sâu trũng, nhăn nheo in hằng bao lo toan vất vả, dáng mẹ gầy, tóc mẹ búi rối…mà sao Tí thấy mẹ đẹp vô cùng, đẹp hơn cả người đàn bà giàu sang lúc nảy.

– Mẹ!

Tí bất giác kêu lên, muốn nói mà chẳng thốt nên những lời yêu thương từ sâu trái tim mình.

– Chi nữa hử?- Mẹ đáp như mọi khi vẫn đáp.

Tí sợ một cái gì đó mơ hồ, hỏi như để dò la:

– Hồi mẹ sinh con, đau lắm phải không mẹ?

– Ừ! Khi mô sinh con rồi cô sẽ biết!

Tí thấy trong lòng vui quá! Mây chiều sà sà ôm lấy núi, vườn hoa cải vàng ươm, mấy chú gà con quấn quanh chân gà mẹ, Tí ước mình lớn thật nhanh để đỡ đần cho mẹ, ước mẹ cũng được mặc áo vest, được ở nhà xây, và được đi giày cao gót. Tí thì thầm:

– Con đã mơ, một cơn ác mộng, mẹ ạ!

…………

Theo truyenngan.com.vn

Chuyện về mẹ: Để con đừng đau

Chuyện về mẹ: Để con đừng đau

Nhà nào ở đây cũng có một người già. Vì người già không có sức lao động, chỉ ngồi một chỗ nên gánh nặng đè cả lên vai người trẻ trong làng, đặc biệt là khi cái đói hoành hành.

Chuyện về mẹ: Để con đừng đau

Chuyện về mẹ: Để con đừng đau

Joo sinh ra và lớn lên tại một ngôi làng nhỏ. Ngôi làng nằm khuất sâu trong rừng, mỗi lần muốn mua lương thực hay những vật dụng cần thiết mọi người phải đi rất lâu mới tới được thành phố. Vì vậy, lương thực ở đây đều khan hiếm và quý giá.

Nhà Joo nghèo, có một người mẹ già. Bà không đi lại được. Joo ngày ngày lên rừng đốn củi rồi vất vả đem đi bán lấy tiền mua gạo. Ngày này qua tháng nọ, cuộc sống quanh đi quẩn lại chỉ có bấy nhiêu.

Trưởng làng – một người đàn ông sắp ba mươi – nhanh chóng triệu tập một cuộc họp gồm những người trẻ.

– Chúng ta đang rất khó khăn. Ai cũng biết điều này đúng không? Và chúng ta đang phải lao động hết sức mình để mong ngóc đầu lên được, mà hiện vẫn chưa có gì sáng sủa. Thế mà những người già trong gia đình chúng ta chỉ biết ăn và ngồi một chỗ, khiến áp lực của chúng ta càng lớn.

Tất cả im lặng, trưởng làng nói tiếp:

– Nay tôi có một ý thế này. Sớm muộn gì những người già ấy cũng sẽ chết. Vậy thì cớ sao lại làm phiền chúng ta như bây giờ thêm nhiều năm nữa? Hãy cõng tất họ đem bỏ vào rừng. Như vậy là xong. Chúng ta có thể tự do lấy vợ, sinh con hoặc đi nơi khác tìm tương lai.

Một người trong làng đứng dậy nói:

– Nói chí phải! Tôi nhất trí, tôi mệt mỏi quá rồi!

Thế là bọn trai trẻ thống nhất tối ngày mai sẽ cõng hết cha mẹ già đem lên rừng cho chó sói ăn thịt…

Lúc Joo cõng mẹ lên rừng để bỏ bà, bà vẫn không hay biết gì.

– Chúng ta đang đi đâu thế con? – Mẹ Joo tươi cười hỏi anh.

– Con cõng mẹ lên rừng chơi, đã lâu rồi mẹ có ra khỏi nhà đâu!

– Vui thế! – Mẹ Joo mỉm cười.

Trên đường đi, bà không ngừng hát vang. Đến một đoạn rừng, bà giơ tay ra trước bẻ một nhánh cây đang chìa sát mặt Joo…

– Mẹ làm gì thế? – Joo ngạc nhiên hỏi.

– Mẹ bẻ cây, để nó không làm con đau…

Theo truyenngan.com.vn

Chuyện về mẹ: Viết tặng mẹ

Chuyện về mẹ: Viết tặng mẹ

Lúc bị bạn bè ganh tị, mẹ cười bảo tôi vị tha. Mẹ sống bằng nụ cười của mẹ, tôi sống từ ánh nắng của nụ cười đó. Sao mà ấm, sao mà rộng lớn, sao mà bao dung quá đỗi.

Chuyện về mẹ: Viết tặng mẹ

Chuyện về mẹ: Viết tặng mẹ

“Hình hài con khi còn là hạt bụi, lớn lên dần qua tim mẹ bao dung.” Tình mẹ, ấm áp và rộng lớn lắm. Biết viết làm sao cho hết công lao mẹ đổ, biết nói làm sao cho thỏa tấm lòng mẹ dành cho tôi. Những gì mẹ hy sinh, cả đời này tôi cũng chẳng bao giờ trả hết. Mang nặng đẻ đau chín tháng mười ngày, nuôi nấng, dạy dỗ tôi. Tuổi mẹ, hết một nửa đã cho tôi mất rồi.

Mẹ tôi phúc hậu lắm. Dáng mẹ hơi tròn với làn da ngâm đen. Mẹ tôi không điệu đà. Tóc mẹ lúc nào cũng được túm gọn bằng dây thun. Mẹ tôi không giày cao gót, không váy đầm thướt tha, không phấn son kẻ mắt. Mẹ chỉ mộc mạc và bình dị vậy thôi. Là một cô giáo mầm non; sáng dạy dỗ những đứa trẻ, tối chăm lo cho gia đình. Bốn mùa nắng mưa, mẹ chỉ gắn bó với chiếc xe đạp già. Chiếc xe đã cũ, đã hỏng hóc nhiều; khi đi cứ phát ra tiếng “kót…két”. Ấy vậy mà thân thương, nghe cứ thấm đượm lòng tôi mỗi chiều về. Để được chờ đợi, được nhìn dáng người đạp xe trong nắng, đội chiếc mũ tai bèo mà thương lắm thương ơi.

Tôi thích những ngày như vậy, chứ tôi ít thích những ngày vào cuối tháng. Mẹ ít nói và thường trầm lặng. Đêm đêm lại thấy mẹ ngồi trước hiên, lẩm bẩm…tính tiền. Mẹ tính tiền điện, tiền mạng, tiền học, tiền sắm sửa,…Tính làm sao để chia ra mà trả cho đủ với số tiền lương ít ỏi. Suy nghĩ nhiều, tóc mẹ bạc càng nhiều, tôi lại càng đau lòng nuốt nước mắt vào trong.

Bao nhiêu là việc từ trên trời dưới đất rớt vào lưng mẹ tôi, khiến mẹ phải gồng lên mà gánh. Gánh nặng, mẹ phát bệnh đau lưng. Mỗi tối mẹ thường nằm ở ghế, than “đau lưng quá”. Đi bộ với tôi một chút, mẹ cũng vợi tay đấm nhẹ phía sau lưng. Và lúc không làm gì, chỉ ngồi chơi thôi, bệnh mẹ cũng bị tái phát. Những lúc ấy, xoa bóp cho mẹ mà sóng mũi cứ cay cay. Mẹ đã cực nhiều, mà sao cứ hay đau vặt.

Ừ, mẹ tôi đau vặt nhiều lắm. Năm cấp một, mẹ phải đi mổ vì khối u trên cổ. Khối u tròn tròn lẩn trốn phía bên cổ mẹ đã lâu, lúc đấy còn nhỏ tôi không biết. Thấy hay hay giống trái bóng thường sờ thử chơi. Ai ngờ, mùa đông năm đó “trái bóng” ấy bỗng to lên, ửng đỏ rất đáng sợ. Mẹ đi huyện khám, sáng đó tim tôi cứ đập liên hồi. Mẹ về, nói phải đi tỉnh mổ; tôi nghe, đêm nằm nước mắt cứ rơi. Tôi cầu nguyện, tôi khấn phật, tôi xin ông bà phù hộ cho mẹ tôi tai qua nạn khỏi. Và thế là qua thật, là u lành nên ca mổ thành công tốt đẹp.

Vậy mà mọi chuyện vẫn chưa dừng tại đó. Lên cấp hai, khối u đó tái phát. Mẹ phải đi mổ lần nữa, lần này tôi thấy ghét ông trời quá đỗi. Sao có thể hành hạ mẹ tôi đến như vậy, khiến cổ mẹ giờ đầy những sẹo, khiến mặt mẹ mỗi ngày một bơ phờ. Mặc dù cũng là u lành, mọi chuyện cũng đã qua. Nhưng thỉnh thoảng nhớ lại, vẫn thấy lòng đau lắm.

Sức khỏe mẹ không được tốt, thế mà mẹ càng không biết giữ gìn. Tôi thương mẹ, mà cũng có lúc giận ghê. Rửa chén, giặt áo quần, mẹ không mang găng tay. Để mấy ngón tay bị nứt nẻ, đến độ chảy cả máu. Trời hay mưa giông, mẹ quên không mang áo mưa. Để giầm mưa, ướt sũng. Gió mùa đông tràn về, mẹ bỏ quên chiếc áo len. Để cả ngày hôm đó phải chịu lạnh, mà ốm. Tính mẹ hay quên, mẹ quên trước quên sau. Nhưng lại chẳng bao giờ quên quan tâm đến tôi. Mẹ có thể nhịn đói, chứ không quên làm bữa sáng cho tôi. Mẹ có thể chịu lạnh, chứ không quên nhắc tôi mặc ấm. Mẹ quên mình, chứ có quên tôi bao giờ đâu.

Tôi đi học, một bước vào đời. Vui, buồn, đều về tâm sự với mẹ. Mẹ tôi không văn chương hoa mỹ, lời mẹ nói ra không bóng bẩy đầy thơ. Mẹ chỉ cười, mẹ cười và nói những điều chân thành nhất. Nhưng đối với tôi, vậy đã là quá đủ. Lúc được thành tích tốt, mẹ cười đầy tự hào. Lúc gặp thất bại giữa chặng đường đến ước mơ, mẹ cười an ủi.

Yêu, yêu quá, yêu ơi.

Đời tôi chỉ có một mẹ. Tôi thấy mẹ khổ, nên tôi muốn san sẻ nỗi khổ đó sang bên tôi. Tôi phụ mẹ rửa chén, nấu ăn, giặt áo quần, dù công việc cũng không có gì là quá to lớn. Nhưng nhìn thấy mẹ đỡ vất vả một chút, tôi cũng vui. Mẹ tôi đó, giản dị và phúc hậu. Mẹ tôi đó, không kiêu sa quý phái. Mẹ tôi, đẹp vì chính nụ cười của mẹ. Nên tôi yêu, yêu nhiều lắm.

Theo truyenngan.com.vn